THÀNH THẬT VẪN HƠN

 Đang say sưa nồng nàn quyến luyến mỗi ngày bên người yêu, hồng bỗng chột dạ: “ nếu anh ấy biết quá khứ của mình thì sao?”. Thế rồi hồng dần lãng tránh anh.
-         - Độ này em sao thế?
- Khôi xích lại gần hồng ân cần. Tại sao em né tránh mỗi lần anh muốn chạm vào em. Ánh mắt thì thất thần vô cảm. Em sợ cái gì à? Hay anh có gì làm em phật lòng?
-          -Không! Anh chẳng có lỗi gì cả. Chỉ tại em thôi.
-          -Sao em không nói ra để anh cùng chia sẻ?
-          -Chia sẻ xong, anh sẽ bỏ em mất.
-          -Tại sao vậy, chia sẻ để hiểu nhau, nâng đỡ nhau, chứ sao lại bỏ nhau.
-         - Nhưng mà…nhưng…
-          -Nhưng làm sao?
-          -Em đã từng yêu người có vợ và con.
-          -Thế em còn yêu anh ta nữa không?
-           -Em bỏ lâu rồi.


-          -Vậy em có lỗi gì nào? Khôi ân cần.
-          -Thật không? Anh nói thật à!
-          -Chứ sao!
-          -Nhưng em không hiểu?
-          -Trước hết ai chẳng có quá khứ. Và người ta có cả quyền mắc lỗi nữa, cũng như anh đã từng yêu ai đó trước khi đến với em. Vả lại nếu anh không dám lắng nghe những tâm sự thầm kín của em, có phải anh chỉ khích lệ em im lặng hoặc nói dối.
-          -Vâng…
-          -Sao em khóc ?
-         - Em mừng quá, em tưởng khi nói ra, em sẽ mất anh, nào ngờ em vẫn còn anh, mà lại trút được gánh nặng im lặng như thể che giấu điều gì dối trá.
-          -Thời nay nam nữa bình đẳng mà em, nếu anh có quyền yêu ai đó trước khi đến với em, thì tại sao em lại không có quyền đó
-          -Thật thế hả anh, anh có cái nhìn phóng khoáng và tiến bộ quá. Anh không sợ chính vì vậy mà em sẽ phá rào à?
-          -Anh tin rằng khi anh đã “ giải thoát” cho em thì em sẽ càng biết sống để xứng đáng với điều đó.
-          -ừ  nhỉ, điều này thì anh nói đúng như những gì em đang nghĩ.
Hồng đặt lên môi khôi một nụ hôn thật dài.

KHAI NĂNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét