Hôm đến chơi, ăn uống thả phanh mấy ngày tại nhà lão Tâm –
người bạn thời cùng đi nghĩa vụ quân sự, giờ đã làm giám đốc một công ty tàu biển
– lão Thiên chồng chị Hớn chẳng khoe về biệt thự, sự giàu có của người ta mà chỉ
kể về vợ bạn. Chưa gặp vợ lão Tâm, nhưng chị Hớn đã có thể đầy hoa đầy cánh của
chồng.
KHOẢNG LẶNG VÔ HÌNH
Vừa thấy vợ về ngoài cửa, tay xách nách mang,lỉnh kỉnh đồ đạc,
anh định chạy ra đỡ hộ, nhưng bắt gặp thái độ “bất hợp tác”, gương mặt lạnh như
tiền của chị, anh liền im lặng quay vào. Nghĩ bực thật. Người đâu mà khó hiểu
thế không biết. Tức gì thì cứ nói ào một cái là xong. Đằng này cứ im ỉm,chẳng
nói chẳng rằng như một cái bóng trong nhà.KHI ĐÀN BÀ KHÔNG NÓI
Không ít cô vợ trẻ hay giận dỗi, động tí là chiến tranh lạnh,
là cấm vận để trừng phạt chồng, nhiều cô quá đà nên già néo đứt dây, các cô gọi
điện cho chồng không được, chồng mải nhậu quên mất giờ hẹn đón, chồng quên sinh
nhật, quên mua quà ngày Lễ tình nhân,…toàn những chuyện vụn vặt mà cũng chiến
tranh lạnh đến vài ngày, thậm chí cả tuần khiến lắm anh chồng phát ngán, chả
thiết nữa nên bỏ đi với người khác.
GIÁ BĂNG XUNG KHẮC
Khi quan hệ vợ chồng từ chỗ xung khắc chuyển thành băng giá
tình cảm, không ai quan tâm đến ai thì sự đau khổ còn gấp bội phần. Song, nỗi bất
hạnh ấy dẫu sao cũng chỉ có hai vợ chồng biết với nhau. Nhìn bề ngoài, ai cũng
nghĩ Liên và Quảng tuy cũng có những lúc bất hòa, cãi cọ,song nay đã hòa thuận
trở lại và đang mặn nồng hạnh phúc.
ĐÂU PHẢI TRÒ ĐÙA
Hạnh ngỡ ngàng trước phản ứng giơ tay định tát cô của Tùng.
Ánh mắt ánh lên vẻ giận dữ, khuôn mặt Tùng đỏ lựng tưởng như cái tát không thể
chệch đi đâu khỏi má của Hạnh, thế mà nó lại từ từ hạ xuống. Mẹ Tùng chạy tới
ngăn lại. Tiếng nói của bà nhẹ nhàng nhưng giống như mệnh lệnh đối với Tùng.
VẤP NGÃ ĐẦU ĐỜI
Giật mình tỉnh giấc trong căn phòng trọ, Hà ngơ ngác nhìn
quanh khi không thấy Mạnh đâu. Toàn bộ áo quần, đồ đạc bị lục tung và số tiền gần
mười triệu đồng, cùng điện thoại di động đã không cánh mà bay. Cô vội vàng chạy
xuống hỏi chủ nhà nhà trọ thì được biết người con trai đã lấy xe đi từ lâu rồi.
Anh ta bảo đi mua đồ ăn.
VẦNG TRĂNG HIỀN DỊU
Trời đã về khuya, đèn điện hòa lẫn ánh trăng đêm gieo sóng
nước dưới dòng sông những ngấn vàng lấp lánh. Nhà máy nhiệt điện vẫn nhả cột khỏi
đen xỉn lên bầu trời trong vắt, đầy trăng. Tiếng động cơ tàu hỏa vẫn rầm rộ tiến
về Hà Nội. Dòng người trên các phượng xuôi trên đại lộ. Cầu Non Nước ngạo nghễ
nối đôi bờ Ninh Bình Nam Định. Núi Dục Thúy Sơn như bóng dáng mỹ nhân ngàn đời
thơ mộng , thủy chung đón hai ngọn nước:NHỮNG BÔNG HOA VÔ TÌNH
Giá phòng trọ lên nhanh đến chóng mặt. Ba đứa con gái cứ đạp
xe loay hoay hết mọi ngõ ngách của những con phố lớn nhỏ để tìm một chỗ ở phù hợp
với túi tiền của mình khó như là đi đào vàng. Nghe tôi ví dụ, nhỏ Nga cười như
bị ai thót lét: “Trời ơi, bà đi đào vàng bao giờ mà so sánh một cách tiền bạc
như thế?”NẺO VỀ CHO EM
Tôi gặp Uyên lần đầu tiên ở khoa sản của một bệnh viện lớn
vào một chiều cuối thu, khi tôi có hẹn với bác sỹ Trưởng khoa để xin ý kiến cho
đề tài đang thực hiện, còn em thì lạnh lùng ngồi ở phía cuối băng ghế, khuất
sau những cái cột bê tông im lìm bên ngoài phòng chờ. Đã là cuối giờ làm việc
nên ai cũng vội vàng, tôi được dặn dò rằng phải chờ đến tan ca nên cứ việc ung
dung chờ đợi.MƯA SA ĐẦM LẦY
Chị Hai tôi nằm bẹp dí như con gián ở trong buồng. Bà nội
tôi ngồi vắt chân chữ ngũ trên bộ sập gụ, nhổ toẹt bãi nước trầu vào chiếc ông
nhổ lúc nào cũng kề kề bên cạnh, tay quệt ngang vành môi cắn chỉ, giọng đay
nghiến cay nghiệt: “Nghiệp chướng! Nghiệp chướng! Từ ngày thằng bố mày rước cái
của nợ về nhà là bà đã biết ngay cái nhà này đến thời mạt vận, sẽ hỉ toàn oan
gia nghiệp chướng thôi mà.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)







