Chị Hai tôi nằm bẹp dí như con gián ở trong buồng. Bà nội
tôi ngồi vắt chân chữ ngũ trên bộ sập gụ, nhổ toẹt bãi nước trầu vào chiếc ông
nhổ lúc nào cũng kề kề bên cạnh, tay quệt ngang vành môi cắn chỉ, giọng đay
nghiến cay nghiệt: “Nghiệp chướng! Nghiệp chướng! Từ ngày thằng bố mày rước cái
của nợ về nhà là bà đã biết ngay cái nhà này đến thời mạt vận, sẽ hỉ toàn oan
gia nghiệp chướng thôi mà.
Đời mẹ chúng mày đã ăn cơm trước kẻng, giờ lại đến lượt con
không chồng mà chửa. Vài ba tháng nữa đi ra ngoài đường có mà úp thúng vào bụng
ấy”.
Nghe bà nội nói thế, chị tôi đạp rầm cửa lao ra như một con
thú dữ: “Bà đừng nhiếc móc tôi nữa. Tôi làm, tôi chịu. Có bao giờ bà coi tôi là
máu mủ ruột rà của bà đâu mà bà thấy xót. Có đời thủa nhà ai bà nội thấy cháu
thất cơ lỡ vận mà lại vô cảm như bà không? Bà là bà nội của tôi mà bà ác lắm!”
Cả nhà tôi từ trước đến nay, hễ một khi bà lên tiếng, bất luận là đúng hay sai,
trong gia đình tôi không một ai dám lên tiếng phản đối. Vậy mà chị Hai tôi to
gan dám chỉ trích, lên án bà. Bà tôi nổi cơn tam bành, tức tối, bà vớ ngay chiếc
ống nhổ lia thẳng ra ngoài sân vỡ tan tành, nước bã trầu đỏ lòm lòm, lênh láng
nhuộm khắp một khoảnh sân.
Tôi sợ thót tim. Thấy bà nuốt cục tức, chị Hai tôi mặt vênh
như bánh đa nướng. May là bố tôi vắng nhà, chứ bố tôi mà ở nhà, thế nào chị Hai
cũng bị bố đánh đón thừa sống thiếu chết. Tôi chẳng thể cắt nghĩa nổi, rằng tại
sao bà lại ghét chị em tôi đến thế, trong khi rõ ràng chúng tôi là cháu của bà.
Suốt hai ngày nay chị Hai tôi chẳng thiết ăn uống gì, cứ nằm
lì trong phòng, chỉ khi nào phải đi vệ sinh, chị mới ló mặt ra đến ngoài sân. Mặc
bố tôi giận dữ, mặc bà nội tôi ra vào rỉa rói, nhiếc móc, chửi mèo, mắng chó,
chị vẫn coi như mắt không nhìn, tai không thấy. Tính chị từ xưa vẫn thế, ngang
bướng, lì lợm. Chị vốn không hợp tính bà nội nên chẳng bao giờ được lòng bà.
Mẹ chúng tôi là vợ cả của bố. Năm tôi lên 8, chị lên 10 , bố
mẹ tôi đã li dị nhau. Trong trí nhớ của tôi, một tuần có 7 ngày bà nội xung đột,
xích mích với mẹ tôi. Bà nội rủa mẹ tôi là loại đàn bà sát phu, không có hậu
nên chỉ sinh ra toàn con gái. Mẹ tôi hiền lắm. Nhưng vì mẹ tôi trót mang bầu
trước khi làm đám cưới với bố nên khi về làm dâu, bị bà nội tôi “ghét cay ghét
đắng”.
Nghe nói, lúc mẹ tôi sinh ra chị Hai, bà còn không nhận cháu
nội. Bà nghi ngờ: “Úi dào, không khéo lại đi nuôi cháu con thiên hạ chứ chả vừa”.
May sao, chị hai lại giống bố tôi như đổ khuôn. Càng lớn, chị càng giống bố từ
vóc dáng, khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười. Mẹ sinh tôi ra có nhiều nét giống bà nên
được bà có phần yêu thương, ưu ái hơn chị cả.
Một lần, bà đi xem bói ở đâu đó, nghe thầy bói phán tuổi bố
tôi ở với mẹ tôi sẽ chẳng bao giờ có con trai. Tin lời thầy phán, bà tìm mọi
cách để chia rẽ bố mẹ tôi. Thế là bà rêu rao khắp làng trên xóm dưới, nói xấu
con dâu. Bà tuyên bố với mẹ tôi: “Chị không sinh được thằng cu thì nhả con tôi
ra để tôi cưới vợ cho nó. Nhà tôi không có cái loại dâu con tiệt giống tiệt má
như thế”.
Bố tôi hiền lành đến nhu nhược, chẳng bênh vợ lấy một lời, cứ
mặc cho bà nội tôi khinh rẻ, chì chiết con dâu.
Mẹ tôi bị ức chế, sinh ra tiêu cực .Một hôm cả nhà tôi sang
bên nhà ông bà trẻ trong họ ăn giỗ, mẹ tôi ở nhà một mình, quẫn chí nên tìm đến
cái chết bằng cách uống thuốc diệt cỏ tự tử. Hàng xóm sang chơi, thấy mẹ tôi nằm
quằn quại dưới nền nhà, miệng sùi bọt mép mới hô hoán mọi người mang mẹ lên
trung tâm y tế. Sau lần chết hụt, mẹ tôi sống như một cái bóng. Ít lâu sau, mẹ
tôi lặng lẽ bỏ nhà ra đi. Mẹ tôi nghèo lắm, ra đi với hai bàn tay trắng nên mẹ
không thể mang chúng tôi đi theo. Chỉ nhớ, trước ngày mẹ đi, ban đêm nằm ngủ, mẹ
ôm chị em tôi thật chặt.
Chẳng biết là đúng hay sai nhưng người làng đồn đại, mẹ tôi
đã đi theo kết hôn với một người đàn ông nước ngoài. Cũng có người nói, mẹ tôi
nhảy xuống sông tự tử, chết mất xác. Người vợ sau của bố tôi trẻ hơn ông đến hẳn
một giáp, là do đích thân bà nội tôi tìm cho bố tôi.
Người vợ sau của bố tôi sinh được cho bà nội hẳn hai cháu
trai nên bà mãn nguyện lắm. Bà giao toàn bộ tay hòm chìa khóa cho mẹ kế chúng
tôi. Bà nội càng yêu chiều hai cháu trai bao nhiều thì bà lại càng ghét bỏ chị
em tôi bấy nhiêu. Bố tôi vẫn nhu mì, bạc nhược. Mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều
do bà nội và mẹ kế tôi quyết đoán. Tôi thì bấy lâu, đã quen với cuộc sống bức bối
trong gia đình nên chẳng còn thấy thất vọng, bế tắc hay buồn phiền.
Mục đích duy nhất của tôi là sau khi tốt nghiệp trung học,
quyết tâm học lấy một cái nghề để thoát khỏi cuộc sống đơn điệu, tù túng của
gia đình.
Bị nhà trai khước từ làm đám cưới, chị Hai tôi lặng lẽ đi
phá thai. Chị bị băng huyết suốt cả tuần liền, người gầy như con ve sầu. Bố tôi
ngày nào cũng uống rượu. Thật lạ là ông không mắng, cũng không đánh chửi gì chị
Hai. Chuyện chị Hai tôi có bầu đi phá thai hàng xóm ì xèo một thời gian dài. Rồi
ngày tháng qua, ai mải lo công việc nhà nấy,họ cũng chẳng rỗi hơi đàm tiếu mãi
được. Có người đàn ông làm thợ hồ góa vợ chồng cảnh gà trống nuôi con ở làng
bên yêu thương hỏi chị Hai làm vợ. Biết lấy người đó sẽ vất vả nhưng chị Hai vẫn
gật đầu. Chị bảo: “Mẹ cả tin nên thành ra dang dở. Chị một lần nhẹ dạ mang vết
thương cả đời. Phận đàn bà như hát mưa, sa vào giếng thì nước trong, sa xuống đầm
thì nước đục”…Lời chị Hai nghe thật não nề.
Bà nội tôi đột nhiên bị tai biến, liệt nửa người thân dưới.
Bà nằm bất động trên giường , duy còn đầu óc vẫn rất tỉnh táo. Một chiều, bà bảo
tôi đi sang làng bên gọi chị Hai về cho bà gặp mặt. Bà kéo tay hai chị em tôi
ngồi xuống cạnh giường. Bà lần lần trong ruột tượng đeo bên người ra một gói gì
đó nho nhỏ, rồi dúi vào tay chúng tôi: “Của bà cho các con. Khi bà chết, các
con hãy thắp cho bà một nén nhang tha lỗi cho bà.
Nếu mẹ các con còn sống, nếu các con có gặp lại, hãy thay bà
xin lỗi mẹ các con. Bà biết bà ác, bà cay nghiệt, bà đối xử với các con chẳng
ra gì.
Bà biết bà không xứng đáng làm bà của các con…Tất cả đều là
vì bà luôn mang lòng hận thù, cũng chỉ vì bà quá cố chấp…
Ngày xưa, ngày xưa…(bà nội nấc nghẹn, mãi mới thốt lên lời),
ngày xưa bà yêu ông ngoại của các con nhưng ông ấy đã lấy người khác. Thế là bà
hận…” Tất cả mọi người, không ai biết điều này, giờ
bà chỉ nói với các con. Lòng hận thù đã che lấp tất cả tình người, và bà đã trút lên đầu mẹ con con..
Hãy tha lỗi cho bà. Đàn bà như cơi dựng trầu…Các con tha lỗi
cho bà. Đàn bà ai cũng đều nhẹ dạ bởi đàn ông”…
Một tuần sau bà nội tôi mất. Đám tang bà lèo tèo chỉ với đôi
bà vòng hoa của Hội Người cao tuổi và gia đình thông gia.Tôi và chị Hai lẽo đẽo
bám sau xe tang đưa bà ra ngoài đồng. Tôi thương cho số phận của bà. Tôi nhớ
gương mặt mờ nhạt của mẹ tôi trong ký ức. Lòng cứ hoang vắng, u tịch mà chẳng
thể rơi nổi một giọt nước mắt.
Giang Hoàng Giang

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét