“GIẤY THÔNG HÀNH CỦA CON TIM…”

Anh cố tình tạo ra khoảng cách, nhưng cặp kính nghiêm nghị không giấu nỗi ánh mắt anh về phía cô bé. Hình ảnh cô sinh viên văn khoa năm thứ nhất với ánh hút người làm anh chao đảo. Cái tội ngoại tình trong ý nghĩ dằn vặt anh và càng ngày anh càng thấy ở cô bé có cái gì thánh thiện quá mà anh không với tới được.Anh  - một người đàn ông có vợ, một người thầy, một tiến sĩ có tên tuổi. Đơn giản vậy ư? Anh thảng thốt khi chạm phải ánh mắt đó ngay từ buổi đầu bước vào lớp học. Với anh đây là sự chuyển biến lớn trong tâm hồn, cái tâm hồn mệt mỏi tưởng đã trơ lỳ cùng thời gian…

Người đàn bà đã vắt kiệt sự mát mẻ trong tâm hồn anh không làm anh giận mà trái lại anh thấy thương chị. Vật lộn với cơm gạo đời thường khiến chị mệt mỏi. Sức chịu đựng một người chồng suốt ngày mải mê nghiên cứu khoa học biến chị thành người đàn bà dễ cáu bẳn.
Anh có tội với vợ khi không để mắc tội với mẹ anh ngày trước. Sau khi từ chiến trường trở về, anh lao vào học.
Cái gật đầu đồng ý lấy Hạ sau hơn một tháng nằm bẹp giường vì buồn khổ của mẹ anh chóng vánh quá. Anh gượng gạo che giấu nỗi khổ tâm vì anh biết anh không hề yêu Hạ. Chiến tranh đã cướp đi của anh niềm hạnh phúc làm cha.
Mẹ anh mất sau khi anh và Hạ chung sống được bốn năm. Mẹ ra đi khi sự mỏi mòn mong có đứa cháu nội không thể mỏi mòn hơn được nữa. Trách móc và đớn đau trong đời hai người đàn bà làm anh sợ…
Anh như người lữ hành trên sa mạc thèm được ngụp lặn trong một dòng suối mát. Và anh đã gặp cô bé. Ánh mắt thu hút người thức tỉnh trong anh những cảm xúc của gã trai mười bảy.
Anh không thể trốn khỏi ánh mắt của cô bé. Nó cồn cào nhức buốt trong anh. Anh thèm được lao vào vực sâu thăm thẳm trong đôi mắt ấy. Nắn nót ghi vào nhật ký câu nói của Holmes, anh đau đớn nhận ra mình chỉ là kẻ si tình tuyệt vọng nhất; “Chẳng có tình yêu nào chân thật bằng tình yêu tuyệt vọng âm thầm”.
Phải!  Địa vị của anh? Hoàn cảnh của anh? Hay cái gì đã ngăn không cho anh đến với tình yêu của mình? Anh tự hỏi và khắc khoải nhận ra mình không thể có được hạnh phúc trọn vẹn.
“Ta, kẻ lữ hành lê bước chân mệt mỏi quá nửa đường đời không cho phép mình đến với em. Cát cháy bỏng dưới chân ta, nắng thiêu đốt trên đầu ta , vậy mà gặp được dòng suối mát ta lại không dám ngụp lặn cho thỏa cơn khát. Không! Ta không có quyền gây thêm đau khổ cho một người đàn bà khác nữa…”.
Anh sững sờ khi bị gọi lên văn phòng kiểm điểm vì đơn kiện của vợ anh.
Trong đơn Hạ viết chị đã đọc nhật ký của chồng và kết tội anh tư tình với sinh viên.
Anh đã nghe vợ bóng gió vấn đề này, nhưng không ngờ chị lại xử sự như vậy.
Anh chủ động đưa đơn ly hôn.
Giờ thì  hai người đã đi về hai ngả. Anh cầu chúc Hạ tìm được người đàn ông mang lại hạnh phúc thực sự cho chị. Anh chúc thành thật, không một chút oán trách..
..Cả lớp học lặng đi. Anh cảm thấy nghẹt thở. Mắt anh tìm kiếm mắt cô bé. Trong veo và thăm thẳm, mắt cô bé đang mở to nhìn anh. Khó hiểu quá, anh bối rối quay đi “Sao em lại nhìn ta như thế trong giây phút ta sắp rời xa em? Tại sao?...
Anh thoáng buồn cười khi nghe học trò của mình nhắc đến câu “mối tình đầu”. Tại sao anh không đủ can đảm thú nhận bài thơ anh đọc tặng cả lớp viết khi lần đầu anh gặp cô bé, chỉ mới đây thôi, chứ đâu phải hơn hai mươi năm về trước như lời anh nói?
Anh chợt ao ước, cả lớp học của anh không ai hiểu nhưng có một người sẽ hiểu, một người thôi và đó là tất cả đối với anh.
Anh không cần “ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu” như cái tuổi mười bảy dại khờ ngày trước…
Chiều nay, cơn mưa tháng sáu bất chợt ào xuống thành phố. Những con đường sung sũng nước. Mặc cho mưa xối xả, anh vẫn lao xe như một kẻ điên. Mưa trắng trời và mưa trong lòng anh đang vần vũ thét gào.
Anh không chịu đựng nổi những cái nhìn đầy ẩn ý của đồng nghiệp và không đủ sức chịu đựng khi mọi người sẽ hiểu anh, một người đàn ông gặp được mối tình đầu - ở cái tuổi đã quá bốn mươi? Anh không thể xẻ chia và anh đã trốn chạy…
..Vị giáo sư già tần ngần, lâu lắm rồi ông mới nhận được thư. Cảm giác cô đơn bây giờ hiện ra rõ mồn một trong lòng ông. Những nét chứ mềm mại hiện ra, run rẩy…
Đà Lạt ngày…
Thầy ! Nhận được lá thư này chắc thầy sẽ ngạc nhiên lắm? Không biết thầy còn nhớ cô sinh viên khoa văn ít nói nhất cái lớp nghịch như quỷ mà thầy từng chủ nhiệm hồi trước hay không? Riêng em, em vẫn mãi nhớ thầy. Nhớ cả cái lý do thầy thôi không chủ nhiệm lớp. Hồi đó cả lớp đã thắc mắc rất nhiều trước sự kiện thầy ra đi mà không giải thích lý do cặn kẽ. Nhưng có một người đã hiểu, hơn ai hết, người đó chính là em..
Sự nhảy cảm của trái tim tuổi 20 mách bảo em tất cả, nhưng những gì đã níu em lại? Trốn chạy tình yêu làm bước chân em trở nên gấp gáp. Em đã trách thầy biết bao khi ánh mắt thầy nói lên tất cả, nhưng trả lời em vẫn mãi là sự lặng im… Thầy ra đi vội vã quá! Em lặng đi khi bóng thầy khuất sau hành lang hun hút và bật khóc khi biết hành lang cuộc đời còn hun hút gấp vạn lần. Hơn 20 năm qua, em vẫn dõi theo bước chân thầy…
Khi lá thư này đến tay thầy thì em đã cách thầy nửa vòng trái đất. Người đàn ông của em trở về nước sau bảy năm công tác tại việt nam và anh ấy muốn có em ở bên. Chúng em sẽ cưới nhau ở đất nước của anh ấy. Cuộc đời đã chia thầy và em về hai ngả. Bở



i vì sao thầy biết không? Bởi chúng ta mắc nợ nhau một “tấm giấy thông hành”.
Ba từ đơn giản “Anh yêu em” chính là “giấy thông hành” của con tim… Vậy mà thầy đã câm lặng. Và em cũng thế… Vĩnh biệt thầy!
Vĩnh biệt tình yêu không lời của em!
Tường Vi”
 Giáo sư Lê lặng đi. Một cảm giác vừa dịu dàng vừa trống trải ập đến tâm hồn ông. Trên radio lời bài hát sao giống tâm trạng ông đến thế? “Chưa nắm tay nhau…Chưa lời thổ lộ, mà sao như đã, như là của nhau..”..
Chậm rãi bước về phía cửa sổ, giáo sư Lê dừng lại, cúi xuống đóa tường vi vừa nở.
Những cánh hoa rưng rưng nhìn ông.
Đã hơn hai mươi năm rồi, ngôi nhà của ông vẫn phủ đầy hoa tường vi…

Mai Quỳnh