Đan Đan đã nghĩ, anh
là người đàn ông của đời cô. Sao lại không, khi sáng nào tin nhắn hay cuộc điện
thoại đầu tiên cũng là của anh. Đêm nào trước khi cô chìm vào giấc ngủ cũng lại
là giọng anh ấm áp, dù đôi khi chỉ để nói một câu “ em ngủ ngon nhé!”
. Sau bao
nhiêu mệt mỏi, sau bao nhiêu đau đớn của cuộc chia tay trước đó, tất cả những
việc thái làm, dù nhỏ cũng khiến cô cảm thấy rằng hạnh phúc đang được nhen lại.
Và cô đã nghĩ, chỉ cần hai người thực sự có tình cảm với nhau, mọi chuyện sẽ
không còn quan trọng…
Cô làm biên tập ở một nhà xuất bản. Thời gian khá thoải mái,
không có bất cứ quy định nào về giờ giấc. thái luôn chờ cô sau một ngày dài, bất
kể đó là giờ nào. Đôi khi nhìn bóng anh đổ dài dưới ánh đèn đêm trước cổng cơ
quan, cô lặng lẽ đứng ngắm anh đốt thuốc, ngắm những vòng khói xoáy tròn mỏng
tang bay bảng lảng trong đêm, nước mắt cô lăn dài vì thương anh. Khi đó, cô đã
nghĩ mình có thể làm tất cả vì anh.. Anh không hề biết ý nghĩ ấy của cô vì chỉ
vài giây sau đó, khi đứng trước mặt anh, trên môi cô đã là nụ cười tươi hết cỡ…
Mỗi khi có thời gian, đan luôn tự tay chọn những đồ ăn tươi
ngon nhất để nấu những món mà thái thích. Cô nhìn thấy niềm vui không chỉ trong
những nụ cười mà còn rạng rỡ từ đôi mắt anh. Đan đã nghĩ anh là gia đình của
mình, là chỗ dựa vững chắc nhất. Những đêm nhìn danh sách cuộc gọi nhỡ từ số
máy anh gọi, cô đã nghĩ, có lẽ nên chuyển nghề, cô không muốn người đàn ông
mình yêu thương luôn phải sống trong cảnh đợi chờ. Điều này cô chưa nói với anh
vì muốn tìm một chỗ làm mới trước khi kết thúc công việc hiện tại.
Đan biết, đàn ông cũng có lúc cần chỗ dựa mà cô thì tối ngày
chỉ công việc – thời gian để sẻ chia với anh cứ thưa dần. Cô nói anh đừng chờ
cô sau mỗi ngày dài, cũng đừng gọi để chúc cô ngủ ngon hay đôi khi là hát cho
cô nghe vài câu, vì rất có thể lúc đó anh sẽ vô tình đánh thức cô. Thái không hề
biết rằng, ngay khi nói với anh những điều đó, cô đã rất nhớ anh, thực ra cô chỉ
muốn anh không quá mệt mỏi vì cô. Dù những cuộc điện thoại thưa dần,hình ảnh
anh vẫn ở bên cô mỗi sớm mai thức giấc và cũng là hình ảnh cuối cùng mà cô nghĩ
tới trước khi chìm vào giấc ngủ. cô luôn mơ mình đang ngủ vùi trong vòng tay
anh ấm áp…
Rồi đến một ngày, cô nhận email anh gửi, vẻn vẹn chỉ vài
câu” anh luôn ấn phím ok mỗi khi em gọi đến, còn em thì không. Anh không hiểu
thực ra anh ở đâu trong lòng em, đan đan?”. Cô đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, bặm
chặt môi vẫn không thể ngăn nước mắt ngừng rơi. Đan nhớ đến những nụ hôn thật
dài, ngỡ như không gì có thể chia lìa được cô và Thái. Giây phút đó cô đã nhấc
điện thoại gọi cho thái, muốn nói với anh cô là người có lỗi, nhưng không hiểu
sao khi nghe giọng anh, cô lại thở dài khẽ nói “ mình chia tay, anh nhé!”, rồi
không chờ cho đầu dây kia lên tiếng, cô tắt máy, mặc cho những tiếng nấc nghẹn vỡ òa. Cô đã rất yêu Thái, mà
hình như chỉ nói yêu thôi còn chưa đủ.
Chia tay- đó là điều cuối cùng cô có thể làm cho Thái, bởi Đan
biết, mình chỉ khiến anh thêm mệt mỏi. Cô không muốn nhìn thấy bóng anh hắt dài
đơn độc trong mỗi lần đợi chờ. Cô cũng không thể chịu đựng nổi ý nghĩ, dù đã mệt
rã rời, anh vẫn phải cố chờ để nghe bằng được giọng cô trước khi ngủ… Còn bao
nhiêu điều cô không muốn anh vì cô mà làm. Những điều đó, chắc chắn anh cũng
không hề biết. Đan đã từng nghĩ, chỉ cần hai người thực sự có tình cảm với
nhau, mọi chuyện khác không quan trọng nhưng cô đã nhầm…
Thái lấy vợ sau đó không lâu, Đan nhói lòng khi nghe tin. Dẫu
vẫn biết sau mỗi cuộc tình, chỉ con gái là khổ, với đàn ông chẳng có kỷ niệm
hay nỗi nhớ nào đọng lại. cô tưởng mình cũng sẽ quên, nhưng hôm nay khi nhận
tin nhắn từ một người, rằng “ công việc luôn phải ưu tiên..”
Cô lại thấy nước mắt
mình muốn rơi, kỷ niệm tưởng đã ngủ yên đâu đó, bất ngờ quay trở lại. Thái sẽ
không bao giờ có thể biết rằng, cuộc chia ly ngày đó là vì anh, chỉ vì cô quá
yêu anh…
Lâm An
