Ngoài 30 tuổi, chàng mới lấy vợ, cưới cô gái mà chàng theo
đuổi suốt 5 năm. Là dân IT ( công nghệ thông tin), nhưng chàng ghét viết blog,
vì cho rằng đó là trò lãng mạn dành cho tuổi teen. Vậy mà sau khi lấy vợ, chẳng
hiểu tình yêu khiến chàng lãng mạn hơn hay hạnh phúc vô bờ bến khi cưới được một
cô vợ đẹp nết, đẹp người mà “ chàng” hí hoáy lập trang blog mang tên “ em về
tinh khôi – blog cho vợ yêu “, để chia sẻ với bạn bè…
Ngọt ngào hương vị tình yêu
1 - Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời của anh “
bé” ạ. Khi em bước từ trong xe ra, tay ôm bó hồng trắng muốt, mặc chiếc váy cưới
đơn giản cũng màu trắng, em như thiên thần, khiến người khó tính như mẹ anh
cũng thốt lên “ đẹp quá”. Không hớn hở như nhiều cô gái khi về nhà chồng,
không quá buồn khi chia tay bạn bè, họ
hàng, em tươi tắn, mỉm cười đi bên anh tin cậy, khiến anh ngất ngây vì hạnh
phúc.
Đêm tân hôn, anh nhận ra em là báu vật mà “ ông trời” ban tặng
cho anh. Anh không phải là bác sĩ, cũng chẳng phải là kẻ chuyên “ dòm ngó” để
xem bằng chứng của sự trinh tiết, nhưng anh biết em đã tặng anh sự trinh tiết,
nhưng anh biết em đã tặng anh sự trinh trắng của người con gái nhờ những cử chỉ
e lệ, một chút bối rối, lo lắng ở nơi em…
2 - Mẹ anh khen em
ngoan ngoãn, dịu hiền. bố anh bảo : “ thời buổi này mà còn có người con gái như
nó là của hiếm đấy con ạ” anh biết họ cũng vui như anh.
Tự nhiên anh thấy thương một người bạn phải “ cưới chay bụng”
vào giữa ngày nắng nóng của tháng sáu. Gia đình, họ hàng , người thân và bạn bè
đến dự đông, nhưng không phải để chia vui với chú rể, mà để xem mặt cô dâu “ ăn
cơm trước kẻng” trong bộ váy cưới được thiết kế riêng cho bà bầu.
Anh thấy buồn cho một cậu bạn khác, khi nó bảo đêm tân hôn cả
hai vợ chồng thức tới sáng để cắt phong bì và đếm tiền mừng. Nó tâm sự với anh
: “ cưới chán chết, chẳng có ý nghĩa gì nữa , chỉ là dịp kinh doanh cỗ cưới
thôi. Tại chúng tao vội vã “tạm ứng đêm tân hôn” từ lâu, trên một vạt cỏ ẩm ướt
trong góc công viên tối mò”.
3 – Mình không có điều kiện đi nghỉ tuần trăng mật ở xa,
nhưng những ngày qua anh vẫn cảm thấy vị ngọt ngào của hương vị tình yêu trinh
bạch nơi em. Anh biết em cũng hạnh phúc khi chúng ta thành vợ chồng. Nghĩ lại,
thấy thương hương, bạn gái em. Ngay sáng hôm sau ngày cưới nó đã một mình đi xe
máy về nhà bố mẹ đẻ để băng bó vết thương tím bầm trên mặt. Nó lấy phải người
chồng vũ phu. Đêm tân hôn, chồng phát hiện ra nó không còn là con gái, nên đã
hành hạ nó. Tội nghiệp cô bé. Dù rất giận “ lão chồng” của nó, nhưng anh cũng
thấy tiếc cho nó, bởi nó cũng có một phần trách nhiệm khi không đủ sự tỉnh táo,
khéo léo giữ được sự tinh khôi như em – vợ yêu của anh !
Quá khứ dịu êm
4 – Anh nhớ hồi mới
yêu nhau được nửa năm. Mỗi khi gần gũi bên em, “ thằng đàn ông” trong anh luôn
hối thúc, bởi khi ấy anh đang là chàng trai sung sức. Mỗi khi anh có ý định “ dở
trò” là em khéo léo đánh trống lảng.
Có lần anh “ đòi hỏi” , em không giận dỗi, không bỏ chạy. Em
nghiêm mặt nói với anh rằng em cũng là con người, lại là con gái, nên cũng có
những khát khao chẳng kém gì anh. Nhưng em phải kiềm chê, không phải cho mình,
mà cho anh. Sự chờ đợi nào cũng mang lại cho người ta sự hồi hộp, thấp thỏm. Sự kiên trì nào cũng được đền
đáp xứng đáng. Em muốn dành cho anh sự tinh khôi vào đêm thành vợ chồng”. Phải
thú thật, lúc đó anh ghét em lắm. em lên
giọng “ dạy dỗ” anh như cô giáo vậy. Hôm ấy anh đã bỏ về vì nghĩ rằng em không
yêu anh thật lòng…
5 – Anh nhớ có lần bố mẹ anh vào thành phố hồ chí minh thăm
một người bà con , chỉ có một mình anh ở nhà. Anh gọi điện cho em, bảo em tới
chơi. Khi đến, em bảo anh rằng em chưa bao giờ được đi “ Đạp vịt hồ tây” và muốn
đi cùng anh. Chúng mình thả hồn trên sóng nước, em ngả đầu vào vai anh tin cậy.
mùi hương tỏa ra từ mái tóc, làn da của em khiến anh ngất ngây. Anh nhớ anh đã
ôm em hôn thật lâu, mặc cho “ con vịt” cứ đứng yên, rồi lại xoay tròn. Rồi sau
đó em đòi anh đưa lên công viên tây hồ để trượt ống nước. Hai đứa ôm nhau trượt
trong lòng máng. Em sợ quá ôm anh thật chặt. lúc ấy anh ước gì đường ống dài
thêm vài kilomet nữa. Nhưng chỉ vài chục giây hồi hộp, ngất ngây, chúng mình đã
rơi tòm xuống bể bơi.
Mãi sau này anh mới biết hôm đó anh đã bị mắc bẫy. Thực tình
anh đã định lợi dụng thời cơ nhà vắng
người, rủ em đến để được “ yêu em trọn vẹn” ai ngờ, em còn “ láu cá” hơn anh
khi bày trò đi đạp vịt, trượt ống nước “ vẫn cho anh một ngày vui ngây ngất,
nhưng lại tránh được “ sự cố không hay”.
6 – Mẹ anh nhiều lần khen em, bởi yêu nhau suốt 5 năm, em đi
lại nhà anh như người nhà. Anh nhớ, không bao giờ em chấp nhận ngủ lại, dù có lần
quá khuya, ẹm anh cũng đề nghị em ở lại đến mai mới về.
Trước mặt bố mẹ anh, em không bao giờ chấp nhận những cử chỉ
âu yếm của anh. Có lần chúng mình ngồi ở phòng khách, lợi dụng khi mẹ lên gác,
anh đã ôm em. Vậy mà em nhắc khéo : “ ngồi ngoan nào, mẹ xuống bây giờ!” anh phải
công nhận thái độ cứng rắn của em làm anh tức, nhưng không thể ghét em. Có lẽ
vì vậy, dù bị “ thiệt thòi” so với bạn
bè, anh vẫn không thể không yêu em!
Cảm ơn vợ yêu
Hai tuần trăng mật
trôi vèo, ngày mai anh lại phải đi làm rồi. Với anh, tất cả đều tuyệt vời. Anh
sẽ yêu em mãi mãi, bởi anh đã có được em, một “ của hiếm thời nay”. Những cảm
xúc ngọt ngào toát ra từ sự tinh khôi của em sẽ là tiền đề cho hạnh phúc dài
lâu, anh tin là như thế. Em giống như một món quà quý không chỉ với anh mà còn
với cả gia đình anh nữa, bởi em là cô gái vừa đảm đang, vừa có lối sống lành mạnh,
dù trong thời đại “ mở” như hiện nay vẫn giữ được vẻ đẹp truyền thống của con
gái việt nam. Anh muốn hét to với thiên hạ, muốn chia sẻ với bạn bè niềm hạnh
phúc vô bờ của anh. Em có đồng ý không vợ yêu?
Bạn đọc thân mến ! tôi muốn chia sẻ niềm hạnh phúc to lớn của
đôi vợ chồng mới cưới này với các bạn và mong sao có nhiều người con gái biết
giữ gìn, tu dưỡng bản thân để khi đến khi cuộc hôn nhân được người chồng thốt
lên : “ Em về tinh khôi”.
Đinh Đoàn