
1.
Lên mạng chat với tưởng xong, lại một đêm đợi
không sao ngủ được. Căn nhà bấy lâu chỉ có hai mẹ con càng trở nên trống trải rộng
rãi đến thừa thãi. Mẹ nằm ở chiếc giường bên cạnh trở mình., Chép miệng thở
dài. Đợi rất sợ mỗi khi nghe tiếng thở dài của mẹ. Nó cứ hoang vắng, nhói đau,
da diết, xót xa thế nào ấy…
“ thằng tưởng à?” – mẹ hỏi. Hóa ra là mẹ vẫn thức.
“ dạ”
“bao lâu nữa nó mới vê?”
“ anh ấy bảo chừng năm tháng nữa mẹ à”
.
…
“ nó còn hào hứng về nước để làm đám cưới không con?”
“ đang mỗi đứa một phương nên chúng con chưa tiện nói đến”
….
Mẹ chẳng hỏi gì thêm. Rồi mẹ lại thở dài khiến đợi cảm thấy
lành lạnh sống lưng. Đợi biết mẹ đang nghĩ gì. Đợi thương mẹ đến cháy lòng..
“yêu nhau là cái duyên, lấy nhau lại là cái phận. Đợi chờ
hoài mà chả phải duyên thì rồi lại “ trúc xinh trúc đứng một mình” thôi con. Đời
người đàn bà éo le, truân chuyên lắm” – mẹ nhắc lại câu nói mà đợi đã nghe mẹ
nhắc nhiều lần. Đợi không nói thêm gì. Im lặng vờ ngủ quên. Chắc mẹ cũng khó ngủ.
Thỉng thoảng bà lại trở mình, trằn trọc..
2.
Mọi người vẫn bảo, khuôn mặt, vóc dáng, nụ cười
của đợi chính là bản sao của mẹ thời trẻ. Nghe nói, thời ấy mẹ từng yêu say đắm
một người đàn ông mà chẳng ai biết tông ti gốc tích, trừ mẹ. Là cô gái có nhan
sắc, lại hát chèo rất hay nên mỗi năm, cứ vào dịp tết và hội làng, trai làng
bao giờ cũng vòng trong vòng ngoài chật cả sân đình xem, nghe mẹ đợi hát. Đám
con trai mới lớn trong xóm ngoài thôn bốn mùa trồng “ cây si” trước cổng nhà
ông ngoại. Biết con gái mình “ có giá” nên ông ngoại nhờ mai mối kiếm cho con
gái một đám kha khá để trao thân gửi phận cho bõ công sinh thành…
Trước ngày hội làng năm mẹ đợi tròn mười
tám, ông tơ bà nguyệt mang cơi trầu đến nhà ông ngoại đánh tiếng xin về làm dâu
một chủ buôn gỗ trên phố thị. Bị ép duyên mẹ đợi khóc vật vã, bỏ ăn ba ngày đêm
chỉ để cầu xin ông ngoại cho phép được lấy người mình yêu thương. Ông ngoại
điên máu, tiện tay lia luôn chiếc điếu bát đang vê thuốc lào đợi châm lửa hút từ
trong nhà ra ngoài sân. Ông gầm lên: “ đồ mất dạy, quân bất hiếu. loại con gái
lăng loan. Nam nữ thụ thụ bất thân, ai cho phép mày tự do trai gái hả? mày
không lấy con trai ông chủ gỗ thì tao thà chém chết mày chứ không chấp nhận đứa
con phản phúc”.
Sau đêm ông ngoại nổi cơn tam bành, tức thì
ngay sáng hôm sau, chả ai còn nhìn thấy bóng dáng mẹ đợi. ông ngoại sợ “ mất mặt”
với nhà trai, sai người tá hỏa đi tìm. Một ngày..hai ngày…năm ngày…rồi một
tháng..một năm trôi qua, mẹ đợi vẫn biệt vô âm tín. Dân làng người thì đồn mẹ đợi phải lòng người đàn ông
khác nên đã bỏ trốn theo trai.. Chuyện tai tiếng của mẹ Đợi rồi cũng dần lắng
xuống. Người làng mãi mê với đồng ruồng nên chẳng ai hơi đâu bàn tán vào chuyện
mẹ Đợi chết mất xác hay theo trai. Chỉ mỗi khi đến dịp hội làng, thi thoảng người
ta mới lại chợt nhớ và nhắc đến giọng hát mê hồn của mẹ Đợi.
3.
Rồi đùng một cái, dăm năm sau, xóm dưới làng
trên xôn xao vì người ta lại thấy mẹ Đợi lù lù trở về làng, tay dắt theo đứa bé
con là đợi. Người già ngơ ngác, đám thanh niên choai choai ngạc nhiên. Ai cũng
muốn được nhìn trộm đứa con hoang là Đợi để dò xét xem khuôn mặt nó giống ai.
Đám trai từng không thể làm siêu lòng mẹ đợi tha hồ hả hê đắc chí. Mặc những lời
đồn thổi, mặc những ánh mắt nghi ngờ, mẹ Đợi vẫn bình thản nuôi Đợi khôn lớn,
cho Đợi ăn học nên người.
Hơn một lần Đợi hỏi mẹ về cha, mẹ chỉ im lặng
thở dài. Tiếng thở dài của năm sau lại nặng nề hơn năm trước. chỉ đến hôm tiễn Đợi ra hà nội học đại học, mẹ mới bảo : “ cha con là một người tốt. Mẹ và cha
con có duyên nhưng không có phận. Âu là cái số mẹ hồng nhan. Mẹ không ân hận về
việc mẹ làm. Mẹ có con là hạnh phúc. Mẹ tự hào về con. Con tôn trọng mẹ ,
thương mẹ thì đừng bao giờ hỏi về cha. Con chỉ là của riêng mẹ mà thôi”. Từ đó
về sau này, Đợi không một lần nào hỏi mẹ về cha nữa…
4.
Ngày đợi đưa tưởng về ra mắt, mẹ không tỏ vẻ phấn
khởi, cũng chẳng phản đối. Tưởng là con trai thành phố, ăn nói lễ phép nhẹ
nhàng. Đêm đó, tưởng nằm ngủ trên chiếc
giường của Đợi, còn Đợi nằm chung với mẹ. Nửa đêm, Đợi quay sang ôm ngang bụng
mẹ thì thầm : “mẹ thấy anh tưởng thế nào?”. Mẹ chẳng bảo sao. Đoạn, mẹ nắm chặt
tay đợi, nén tiếng thở dài : “ niềm mong mỏi lớn nhất của mẹ là con được hạnh
phúc!”.
Đợi yêu tưởng suốt 4 năm đại học, cộng với
hơn 3 năm anh ra nước ngoài làm luận án tiến sĩ, tính ra đã được 7 năm có lẻ. Ngần
ấy thời gian, bạn bè của Đợi đã yên bề gia thất. Thời của Đợi, tuy ở xa nhau
nhưng có điện thoại, có internet để liên lạc nên cũng đỡ nhớ nhung cách trở, tuần
trước, hai người lên mạng trò chuyện. Tưởng bảo còn 5 tháng nữa là anh bảo vệ
luận án xong. Đợi đã chờ tưởng suốt hơn ba năm trời, vậy mà chỉ thêm 5 tháng nữa
thôi, sao cô lai thấy thời gian như một thế kỷ. Yêu tưởng, Đợi đã bỏ qua bao
nhiêu cơ hội hạnh phúc đến bên mình. Vì tưởng, Đợi đã hy sinh những năm tháng đẹp
đẽ nhất tuổi thanh xuân trong khắc khoải. Và cũng vì Đợi một lòng với tưởng,
nên có một người đàn ông đã và vẫn đang đơn phương lặng lẽ đi bên cuộc đời của Đợi…
… Đã đến lúc Đợi không thể mơ hồ trong hoài vọng
về một tình yêu đang ở nơi xa lắc. Đã đến lúc Đợi phải lựa chọn để đưa ra quyết
định cho hạnh phúc của mình. Gà gáy sang canh hai. Trăng hạ tuần vằng vặc. Đợi
thấy mình thật hạnh phúc trong ngôi nhà có bóng dáng tảo tần của mẹ, có tiếng
cười trẻ thơ, có vòng tay ôm chặt của người đàn ông đang ở rất gần bên Đợi……..
Diệu Nghi