Mảnh đất rộng 100m vuông. Ngày xưa ở chỗ này chẳng ai thèm
ngó ngàng tới vì quá xa thành phố. Vì thế mà đất bán rẻ cũng chẳng ai mua. Ông
cậu của Hiền đã tặng cho hai vợ chồng như của hồi môn ngày đám cưới trước khi
ông đi nước ngoài theo diện đoàn tụ với con gái ông. Ông bói:
Cả hai đều quen ở thành phố, muốn cà phê chỉ cần ra khỏ ngõ,
đi chừng vài phút là vào quán. Muốn ăn bún bò, ăn phở hay thứ gì đó cũng chỉ cần
bước ra khỏi ngõ. Buổi sáng, cứ thong dong chạy vộ ra tới biển theo cách mà nhiều
người vẫn thường làm, vì mình là dân ở thành phố biển tại sao không tranh thủ tận
hưởng của trời cho? Mảnh đất được cho ấy cả một thời gian dài dành cho cỏ mọc,
thỉnh thoảng Hiền ghé qua xem thử có bị ai dựng nhà trái phép trên đất của mình
không.
Nga nói với chồng: “Thôi cứ để khi nào có gia đình sẽ
bán, bỏ thêm vốn vào hàng lưu niệm của
Nga nằm ngay phố mà mọi người hay gọi là phố Tây. Mỗi ngày Hiền chạy hàng cho vợ
bán. Nga có chút vốn tiếng Anh, lại lanh lẹn cho nên tiền lời bán hàng cũng
giúp cho hai vợ chồng sống thoải mái, không bận tâm lắm chuyện tiền bạc.
Rồi cơ hội đến, giống như phép màu được bà Tiên vung lên từ
cây đũa thần. Khu vực đất quanh vùng bỗng dưng sốt giá khi có trường đại học được
xây dựng. Quanh khu vực mảnh đất của hai vợ chồng, mọi người bắt đầu xây phòng
cho sinh viên thuê. Nga bảo với Hiền:
“Minh vay tiền ngân hàng, xây mấy căn phòng cho thuê, có
thêm thu nhập, anh lại có việc làm anh nhỉ?” 5 căn phòng cho thuê đã được xây dựng
lên. Hiền còn thiết kế xây thêm một căn phòng riêng cho gia đình.Những ngày
không có việc ,Hiền lại về nơi các căn phòng cho thuê, anh bắt đầu làm thêm ngề
mà bấy lâu nay anh không làm:
Đánh văn bản thuê. Anh có một thời gian dài học vi tính văn
phòng, vẫn tính là sẽ mở một nơi chuyên soạn văn bản cũng như photocopy, nhưng
công việc chạy hàng cho vợ cứ lôi cuốn anh. Bên cạnh đó là chuyện thuê mặt bằng
làm ăn vốn có nhiều may rủi nên anh ngại ngần.
Nga bảo với chồng: “Anh cứ chăm sóc việc cho thuê mấy căn
phòng, hay là mình bán thêm mấy thứ linh tinh đáp ứng nhu cầu cho sinh viên tại
nhà. Hơn là anh cứ đi làm công cho người ta, cực mà chẳng có mấy đồng”. Đó là sự
tính toán thật hoàn hảo.
5 căn phòng được xây dựng với gác lửng, có phòng vệ sinh
riêng, có chỗ nấu bếp, sàn nhà lát gạch bông với giá 600.000 ngàn/ tháng đã thu
hút nhanh chóng khách có nhu cầu ở trọ tìm tới.
Trong những sinh viên tới thuê phòng, hai vợ chồng bàn nhau
là nên cho sinh viên nữ thuê. Bởi dù sao thì con gái vẫn hiền lành, ít ồn ào,
sông có nề nếp và trật tự hơn. Vì thế 5 căn phòng cho thuê, của hai vợ chồng mau chóng được thuê của hai vợ chồng mua chóng
được thuê theo tiêu chuẩn họ quy định.
Các cô sinh viên học chuyên ngành du lịch xinh đẹp, tạo cho
không khí ngôi nhà rộn rã và đầy sinh khí. Bên cạnh đó, nguồn thu nhập từ tiền
cho thuê nhà làm cho hai vợ chồng yên bụng hơn, không phải thắc thỏm lo kinh tế.
Nhưng việc có thu nhập khi cho thuê phòng và trái tim đàn
ông cũng như trái tim đàn bà chẳng liên quan gì với nhau. Chỉ thấy từ ngày các
cô sinh viên tới thuê nhà, Hiền trở nên thay đổi hẳn. Sự thay đổi ấy Nga không
chú ý, bởi vì việc lo cho cửa hàng của mình đã làm choán hết thì giờ của Nga,lấy
thì giờ đâu mà xem thử tại sao chồng mình có gì thay đổi không?
Cây đàn guitar treo trên tường nàh hiếm khi được đem xuống để
bàn tay Hiền vuốt lên từng phím nhạc tạo ra những thanh âm rộn rã. Nga chẳng
thích nhạc. Nga bảo: “Đàn hát có ra gạo để đổ vô nồi nấu được đâu?” Thương vợ,
Hiền lãng quên nỗi đam mê của mình. Hiền học đàn từ thời phổ thông, giấc mơ
thành nhạc sĩ của Hiền vỡ tan sau khi lấy vợ và phải lao vào cái vòng cơm áo.
Từ ngày nhà có các cô sinh viên tới thuê, giống như mùa xuân
đang tràn về trong lòng Hiền. Vốn đã quen chở vợ đi làm, một mình bên ly cà phê
và cũng quá quen với chuyện vợ nhăn nhó cằn nhằn, Hiền bỗng nhẹ lòng khi nhìn
thoáng qua những cô học trò trong những bộ quần áo cánh mỏng manh khi ở nhà,
thoảng khi họ lướt qua hay nói cười lan một mùi thơm tho tinh khiết. Điều thay
đổi của Hiền chắc chắn không phải là tình yêu, mà chính là sự khơi dậy sự nao nức
của trái tim cần được đập đều trong lồng ngực nhỏ. Từ đó, Hiền thường xuyên trở
về khu nhà trọ, dẫu chỉ để bâng quơ lấy cây đàn treo trên tường, chỉnh lại dây
đàn, và trong buổi trưa nằng loang lổ trên đường, khẽ đàn mà hát.
Cô bé Linh khá xinh, đang học ngành Quảng trị Du lịch, vóc
dáng cao, quê tận Phú yên đã chen vào cuộc sống yên ổn của hai vợ chồng giống
như những giọt mưa soi đã làm thấm ướt lỗ thủng trên mái nhà, mà bấy lâu nay do
trời nắng ran nên họ đã nhìn không ra. Linh mới 18 tuổi, hát ngọt như một ca sĩ
chuyên nghiệp, mà giả như nếu đi tham gia các cuộc thi ca hát có khả năng cô bé
sẽ lọt vào vòng trong,hay có khi đoạt luôn giải quán quân.
Một hôm khi Hiền đang nắn nót những phím đàn, Linh tạt vào
phòng và rất hồn nhiên ngồi cạnh. Chiếc áo cánh mỏng manh không mặc áo ngực bên
tỏng để bộ ngực bên trong để bộ ngực thanh tân chạm vào cánh tay của Hiền. Bàn
tay Linh trắng muốt vỗ lên tay Hiền: “May cho em ghê. Em sắp sửa đi thi hội diễn
ở trường, ai ngờ anh lại biết đàn, anh tập cho em nhé”. Trên thế gian này chưa
một người đàn ông nào lại từ chối một lời đề nghị ngọt ngào như thế. Trong khi
đó Hiền lại quá rảnh rang để vuốt ve những thanh âm cho Linh hát.
Nga vốn vô tình, không phát hiện ra sự thay đổi của chồng.
Chỉ thấy chồng mình chưng diện hơn, chỉ thấy khi ghé căn phòng ở khi nhà trọ,
có một lọ hoa với đóa hoa hồng lúc nào cũng tươi. Hiền bảo: “Nhỏ Linh thuê phòng
hái ở trường, đem về cắm cho vui đó mà”. Một đóa hoa hồng không là nga chú ý,
nhưng rồi những đóa hoa hồng cứ lần lướt được cắm vào lọ hoa và đôi mắt khác lạ
của chồng khi cô bé Linh thấp thoáng ngoài cửa phòng: “Anh Hiền, ra cho em nhờ
tí”, là Hiền vội vã chạy ra. Họ to nhỏ gì đó Nga không hiểu. Rồi khi nhìn thấy
chồng mình vui vẻ một cách khác thường, trong lòng Nga như bắt đầu có lửa.
Cuộc chiến tranh lạnh của hai vợ chồng xảy ra vào ngày sinh
nhật của Linh. Sinh nhật của một cô gái thuê phòng đâu có liên quan gì tới hai
vợ chồng? Lúc đầu là hững hờ, vì gần như Nga không quan tâm những cô gái đến
thuê phòng .Nga vẫn cho rằng con gái giữa
thời buổi này chỉ mê tiền hoặc đàn ông đẹp trai, còn Hiền thì chẳng có hai thứ
đó. Vả lại, những cô gái thuê phòng đã phần là sinh viên, với Nga vẫn chỉ là những
đứa trẻ sống nhờ tiền cha mẹ, nên không nghĩ rằng có một ngày, mình phải đi đến
một quyết định. Đó là chấm dứt cho thuê phòng.
Ngày đó, Hiền nói với Nga: “Hôm nay anh không ra đón em được
nhé. Anh bận tí việc”.Hôm đó Hiền bận chở Linh đi mua quà sinh nhật ở siêu thị.
Tình cở như định mệnh sắp đặt, thay vì về nhà, Nga đóng cửa hàng sớm, vào siêu
thị thì gặp Hiền đang đi bên cạnh Linh, họ đang cười nói ríu rít như đôi uyên
ương tại quầy bán các con thú nhồi bông. Cô sinh viên tên Linh diện lên và
trang điểm thật là xinh như là một người
mẫu. Nga thật sự hốt hoảng.
Một tháng trời Nga đóng cửa hàng, không bán. Nga đăng tin
bán lại căn nhà co 5 phòng trọ cho thuê. Nga dọn về nhà mẹ ở tận Diên Khánh, ở
lì nơi đó. Mấy bận Hiền tới, Nga vẫn gặp, nhưng không hé răng lấy nửa lời.
Giờ căn nhà có 5 phòng trọ vẫn còn đó, cây đàn guitar từng
mang những âm thanh rộn rạng vẫn treo trên tường. Có khác chăng là 5 phòng cho
thuê chỉ có sinh viên nam thuê. Nga nói với chồng: “Chỉ có cách đó em mới không
mất anh”..
Khuê Việt Trường
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét