Trời đã về khuya, đèn điện hòa lẫn ánh trăng đêm gieo sóng
nước dưới dòng sông những ngấn vàng lấp lánh. Nhà máy nhiệt điện vẫn nhả cột khỏi
đen xỉn lên bầu trời trong vắt, đầy trăng. Tiếng động cơ tàu hỏa vẫn rầm rộ tiến
về Hà Nội. Dòng người trên các phượng xuôi trên đại lộ. Cầu Non Nước ngạo nghễ
nối đôi bờ Ninh Bình Nam Định. Núi Dục Thúy Sơn như bóng dáng mỹ nhân ngàn đời
thơ mộng , thủy chung đón hai ngọn nước:
Hà tự tin, cô sẽ không dại dột nhào ra giữa dòng sông chảy
xiết kia, chạy trốn muôn nỗi trăn trở đang hành hạ mình và bỏ lại mẹ già cô độc, không nơi nương
tựa.
Nếu Hà sống để trả thù bằng cách hủy diệt đứa con của kẻ phụ
tình nhưng lại bằng khí huyết của chính mình tác hợp nuôi dưỡng như những lời
cám dỗ từ cõi ma, miền quỷ nào đó, cứ ám ảnh Hà? Không! Hà chỉ mắc lỗi vì quá
yêu và nhẹ dạ. Cô thà đôi mặt với hậu quả phũ phàng. Mọi cách đào tẩu đều ác độc
và hèn hạ.
Hà mạnh mẽ đứng dậy, hít một hơi thật sâu, bỗng sinh lực dồi
dào, ý chí mạnh mẽ, tinh thần sáng suốt. Cô ấp đôi ban tay ấm vào vùng bụng, âu
yếm nói thầm với cái khối sinh linh đang cần được che chở: “Mẹ con mình về quê chăm sóc bà ngoại. Mẹ sẽ
nuôi dưỡng con chu đáo như bà đã nuôi mẹ ngày xưa”.
Xuất thân từ gia đình
nghèo, Hà không dám ước mơ đến giảng đường đại học. Cô nộp đơn xin làm thợ ép đất
cho một nhà máy gốm sứ ở Ninh Bình. Hà hài lòng khi tim được con đường ngắn nhất
để tự kiếm tiền nuôi tấm thân mồ côi, phụng dưỡng mẹ già góa bụa, nghèo khổ, sống
ở làng quê heo hút.
Sắc đẹp là niềm tự hào, là thế manh của phụ nữ song nó lại
là nghiệp chướng muôn đời, gieo rắc tai họa cho những số kiếp hồng nhan bạc mệnh.
Hà lọt vào cặp mắt tham lam háo sắc cùa Đình – cán bộ kiêm
nhiệm nhiều chức của nhà máy, em trai của giám đốc Đặng, kẻ thừa bạc tiền, dư bạc
ác và thế lực. Sau ba lần Đình thi rớt đại học, Đặng nhận làm em trai, tạm thời
làm phó ban bảo vệ nhà máy với mưu đồ: Một ngày kia, dưới bóng quyền lực của
anh trai, Đình sẽ được nâng đỡ chiếm một vị trí sang trọng hơn. Đặng tìm cách
thâu tóm nhiều địa vị trong các tổ chức như: Công đoàn, Thanh niên…để em mình nổi
bật. Với vẻ điển trai, năng khiếu âm nhạc vừa phải nhưng cũng đủ để Đình nổi trội
trong giới thanh niên nghèo, lao động chân tay ở nhà máy. Trước mắt những cô
gái trẻ, Đình hấp dẫn như gói bột ngọt bên nồi canh rau má bình dân.Con bướm
đen phàm tục có cơ được tận hưởng hương sắc đủ loại hoa trong mảnh vườn thuộc
tư gia bạo chúa. Đình phát hiện ra Hà như một bông lan rừng hoang dã mang vẻ đẹp
hoang sơ, đượm hương trời thanh khiết, hiền hòa. Kẻ phong tình cũng muốn tìm một nơi yên tĩnh để ấn
náu tâm hồn khi chồn chân mỏi cánh. Đình đã chọn Hà làm người yêu chính thức.
Cô gái nhà lành nhẹ dạ cả tin, không một chút kinh nghiệm phòng thân đã mang bầu
khi Đình chưa có nhu cầu cưới cô làm vợ.
Giám đốc Đặng đã làm xong thủ tục cho Đình đi học lớp đào tạo
cán bộ quản lý tại chức. Muốn bảo vệ tương lai cho Đình, Đặng thi hành kỷ luật:
Buộc Hà thôi việc, trả về địa phương giáo dục, vì tội quan hệ bất chính ! Theo
lời khuyên đầy bản lĩnh của giám đốc nhà máy, kiêm “quyền huynh thế phụ”, Đình
lấy sự lập thân làm trọng. Sau khi đoạn tuyệt với Hà, Đình hẹn gặp, trao tay Hà
cái bao thư cồm cộm giấy bạc:
-
Anh phải vâng lời bề trên, trọng luật gia đình.
Duyên không ưa, phận không đẹp, mình chia tay nhau cũng là thường tình. Em chịu
kỷ luật nhà máy, anh đắc tội với dòng tộc. Chúng mình vừa được vừa mất cũng
ngang nhau. Em cầm lấy chút đỉnh, phá bỏ cái của nợ ấy đi.
Nhìn thẳng vào mắt kẻ hèn hạ, tráo
trở, Hà nghiêm mặt:
-
Cái mất lớn nhất là mất bản tính loài người và bản
năng của vạn vật nếu em đồng lõa với anh: Hành quyết đứa con vô tội!
-
Bỏ cái bào thai chưa chào đời sao gọi là hành
quyết? Là tội lỗi? Nếu em không phá thì cầm lấy tiền mà chi phí lúc sinh con.
Hà muốn ném thẳng cái bì thư đựng
tiền vào gương mặt sở khanh hiện đại, nhưng bản chất thùy mị đã khiến cô kiềm
chế được. Trả cái bao thư vào túi áo veston sang trọng của Đình, Hà kiên quyết
xua đuổi:
-
Anh hãy đi đi. Tôi không còn gì để nói với cách
lập luận bẩn thỉu, hành động hèn hạ, dùng tiền che lấp tội lỗi như anh.
Hà lạnh lùng quay gót. Chút lương
tri sót lại trong lòng khiến Đình chạy theo , níu áo Hà năn nỉ:
-
Anh xin em đừng làm điều gì dại dột…Tội nghiệp
em và sẽ liên lụy cả đến anh.
Hà bật cười:
-
Mụ Tú Bà ngày xưa năn nỉ với nàng Kiều: “….Thiệt
mình mà hại đến ta hay gì?” Những người biết nhận ra lẽ sống bao giờ cũng hành
động sáng suốt và nhân bản. Anh hãy đi khỏi đây, khi tôi chưa bị biến thành người
ác khẩu tàn tệ hơn!>
Đình thở dài, quay gót như kẻ vừa
trút được gánh nợ đời. Hà thong thả bước trên bờ đê sông Đáy. Cô muốn tìm một
nơi để tĩnh tâm. Ánh trăng tròn giữa không gian trong vắt vẫn trải ánh vàng hiền
dịu xuống bờ đê sông Đáy, vùng ngoại ô thành phố vắng vẻ.
Kim Định
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét