“ Hành khách đi chuyến
tàu…” giọng chi nhân viên vang lên trong đêm tối ở ga xép như lọt thỏm vào
không gian yên tĩnh. Nó ngồi thu lu, vén vạt áo che bớt đi cơn gió mùa lạnh
luôn qua miếng rách nhỏ dưới nách vẫn chưa kịp vá lại. Nhập một ít nước trà
nóng từ cái chén nhỏ lọt trong lòng bàn tay để tìm chút hơi ấm, nó nhìn ra đường
ray dõi theo ánh sáng mờ mờ từ chiếc đèn của bác bảo vệ.
Hôm nay đã hai mươi
tám tết nên cái sân ga bé nhỏ thường ngày vẫn nhộn nhịp giờ vắng tanh. Chỉ còn
lại vài người công nhân về quê muộn nằm co ro trên những chuyến ghế hỏng của
nhà ga đợi tàu. Nó cùng đang đợi tàu…đợi tàu để về hà nội. Đây là năm đầu tiên
đi công trình của nó. Ước mơ về những ngôi nhà cao tầng giờ chỉ là một mớ bản
thảo. Sau ba tháng đi làm, nó được phân công vào đây để giám sát một công trình
xóa đói giảm nghèo của địa phương. Tính đến giờ mới là tám tháng. Mà nó cứ ngỡ ở
đây như bốn năm vậy. Cái thị trấn nhỏ này chỉ cách hà nội hơn 200 cây số mà tưởng
chừng xa cả ngàn dặm. Những ngày qua. Nó nhớ hà nội xiết bao. Nhớ những con đường
tấp nập xe qua lại, nhớ những đêm yên bình dạo bộ quanh hồ gươm.
Những đêm nằm trong
lán với công nhân nghe tiếng côn trùng rả rích mà nó thấy thèm đến nao lòng một
tiếng rao “ bánh mì nóng đây!”. Còn hai mươi
phút nửa mới có tàu, nó nhìn hút theo đường ray chạy tắp tắm vào bóng đêm. Đợi
cái ánh sáng rọi ra từ chiếc đèn tàu. Chắc giờ này có rất nhiều cũng đang đợi
những chuyến tàu đêm đưa họ về đoàn tụ với gia đình như nó.
Khánh An

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét