Khi không còn đủ sức để đi, cô nép vào lòng anh và khóc trong tuyệt vọng,
anh vẫn an ủi cô dù biết rằng họ đang cận kề nguy hiểm.
Sau đám cưới, anh và cô đăng ký một chuyến đi du lịch để nghỉ
tuần trăng mật. Suốt cả chặng đường, họ quấn quýt nhau như ong dính mật.
Ban
ngày nói chuyện cười đùa rôm rả, tối đến, họ lại cùng kề vai nhau ngắm trăng, kể
đủ mọi chuyện trên đời. Chỉ tiếc không thể bên nhau ngàn đời ngàn kiếp.
Biển tháng 8 mưa gào gió thét. Trên mỗi chặng đường, dáng
hình cao lớn của anh luôn ôm trọn người vợ nhỏ bé. Anh sợ mưa nắng sẽ khiến cô
hao gầy.
Trời sầm tối, xe bị nổ lốp dọc đường. Cả đoàn du lịch đành
phải bỏ xe ở lại để băng qua rừng. Cô vì sức yếu nên không thể đi nhanh được. Anh
dìu cô chậm trãi từng bước nên không để ý hai người họ đã tụt lại ở phía sau
đoàn khá xa, cho đến khi không còn thấy bóng dáng của một người nào. Anh cõng
cô đi về phía có ánh đèn mờ ảo lấp ló trong rừng. Thời tiết nơi đây bất thường,
bỗng chốc lại có cơn bão cát nổi lên. Anh ôm cô vào lòng, tránh để không cho
gió cát chạm tới cô. Cơn bão tan, anh lại cõng cô trên lưng đi về phía có ánh
đèn. Cô dựa đầu trên vai anh, xót xa vô hạn, muốn anh để cô tự đi. Nhưng anh chỉ
mỉm cười bảo cô đừng lo, nói rồi liếm môi bước tiếp. anh không dám dừng lại, bởi
anh biết cơn bão cát lúc nãy đã cuốn đi ba lô của họ. Cô không biết điều đó.
Trời sáng, những ánh đèn phía xa cũng tắt. Anh vẫn chưa tìm
được lối ra. Cùng lúc cô hốt hoảng khi phát hiện ba lô không còn nữa. Nụ cười
hiền hậu và vòng tay ấm áp của anh lại một lần nữa trấn an cô. Bóng tối lại bao
phủ hai người họ. Khi cô không thể đi được nữa, anh lại cõng cô trên lưng bước
tiếp, để lại phía sau những bước chân hằn sâu trên cát.
Ngày thứ ba, anh không đủ sức để đi nữa. Còn cô nép vào lòng
anh và khóc trong tuyệt vọng. Anh lại xoa vai cô và an ủi rằng mọi chuyện rồi sẽ
tốt đẹp. Thực ra anh biết rằng, họ đang cận kề nguy hiểm nếu không tìm được lối
ra. Bởi những ánh đèn nơi xa kia thực chất chỉ là ánh sao nơi giao nhau giữa trời
và đất mà anh nhìn thấy khi trời tối. Họ vốn đã đi vào đường cùng từ lâu.
Sáng hôm sau, cô khát tới mức sắp ngất. làn da mỏng manh trở
nên khô khốc, đỏ ứng và bong tróc. Anh nhìn cô xót xa vô cùng, cố gắng an ủi :
“ chúng ta không đi nữa, sẽ có người đến cứu chúng ta bây giờ. Em cố gắng lên!”
anh xoay người chống hai tay xuống đất, đặt cô nằm trọn dưới bóng của mình, mặc
cho ánh mặt trời gay gắt đang rọi trên lưng. Nhìn khuôn mặt cô tiều tụy, hai hốc
mắt thâm quầng, bất chợt anh rơi nước mắt. Từng giọt từng giọt nhỏ xuống bờ môi
sớm đã khô cạn của cô. Nhưng cô đã bất tỉnh từ lâu.
Họ tìm thấy anh và cô trong ngày thứ sáu. Cảnh tượng khi ấy
khiến tất cả mọi người trong đoàn đều rơi nước mắt. Anh nằm ôm phủ lên cô như một
vỏ kén khô cứng, hai bàn tay đút sâu trong cát, tấm lưng đỏ ửng mơ hồ giữa da
thịt và huyết mạch. Cô nằm trong anh, hơi thở thoi thóp.
Cô hồi phục sức khỏe sau hai tháng nằm viện. Trước nấm mồ của anh, cô trồng rất nhiều cây ngô đồng và cả một dàn tường xuân xanh thắm phủ lên cả bia mộ. Cô muốn anh, trọn đời này có thể nằm dưới bóng cây cô trồng, mát dịu như những giọt nước mắt.
Cô hồi phục sức khỏe sau hai tháng nằm viện. Trước nấm mồ của anh, cô trồng rất nhiều cây ngô đồng và cả một dàn tường xuân xanh thắm phủ lên cả bia mộ. Cô muốn anh, trọn đời này có thể nằm dưới bóng cây cô trồng, mát dịu như những giọt nước mắt.

