Mày yêu phải thằng đẹp trai, đào hoa như vậy thì lo mà giữ,
nếu không có ngày mất như chơi.
-
Giữ bằng cách nào đây các chị ơi?
Nổi tiếng với kinh nghiệm tình trường dày dặn,
chị Liên kế toán gợi ý:
-
Còn bằng cách nào nữa, phải trói nó lại không
cho nó thoát chứ sao.
Hãy tìm những chiếc chìa khóa hữu nghiệm nhất mà khóa lại,
nó có muốn chạy cũng không nổi. Loại khó chuẩn nhất của mọi thời đại là tiền và
tình. Tình thì vỗ về con người ta, còn tiền thì ràng buộc. Có cả hai cái đó, đẹp
trai, đào hoa đến mấy cũng phải đầu hàng.
Lời chị Liên cứ bám riết lấy Bích. Đúng là từ ngày yêu Thiện,
Bích cứ yêu theo bản năng vậy thôi chứ đâu có ý thức giữ gìn gì.
Giờ thì cô thấy lo, đúng là Thiện đi đến đâu là ánh mắt của
các cô gái dõi theo đến đấy. Cứ đà này sớm muộn gì cũng mất anh thôi, Bích lo sợ.
“Trói, phải trói Thiện bằng được”, Bích quyết tâm.
Đầu tiên Bích sắm ngay một con SH to uỵch, mẫu xe mà lâu nay
cô biết là Thiện rất thích. Thiện ngăn quyết liệt ý định của Bích nhưng không
được, chiếc xe đã chềnh ềnh nằm ngay ở sân nhà Bích. Mấy hôm đầu Bích đi để “mở
màn” chiếc xe mới, còn sau đó cô kêu ca xe nặng, đi khó mà dắt không nổi. Thế
là, cô đòi đổi chiếc xe wawe của Thiện, buộc anh phải đi con SH đời mới.
Chưa hết, Bích còn theo sát công việc của Thiện. Thiện làm
kinh doanh ở một công ty mới ra đời, thường xuyên gặp khó khăn về tài chính.
Gia đình Bích vốn có tiềm lực, nên Bích không ngại ngần đầu tư cho Thiện làm
ăn. Thiện từ chối thì Bích đi vòng, gián tiếp nhờ người đầu tư vào công ty anh.
Lần đó, nhờ hợp đồng từ một công ty người bạn của Bích giới thiệu mà công ty
Thiện mới thoát được cảnh phá sản.
Giám đốc của Thiện biết được sự hỗ trợ từ bạn gái của anh
chàng trưởng phòng kinh doanh thì tỏ ra ân nghĩ với Thiện lắm. Vô hình chung
anh đã mang ơn Bích.
Bích đã can thiệp vào công việc của Thiện ngày càng sâu, khiến
cho tình cảm của hai người không những chẳng tiến triển mà ngày càng xuất hiện
nhiều vết nứt.
Những cãi vã, mâu thuẫn không đơn thuần chỉ là giận hờn như trước mà giờ đây chủ yếu nguyên nhân
là sự “xâm nhập” của tiền bạc.
Thiện yêu Bích, trong thâm tâm anh không hề muốn quan hệ của
mình bị ảnh hưởng bởi vật chất.
Anh đã van xin Bích đừng quan tâm đến công việc của mình.
Bích cũng hứa với bạn trai như vậy nhưng khi cô đem chuyện đi kể cho đội “quân
sư quạt mo” ở công ty thì nghe phán: “Chỉ có nó không yêu mày nên mới từ chối sự
giúp đỡ của mày. Đó cũng là cái cớ để sau này nó có thể êm thân mà rút lui”.
Thế nên, Bích lại cùng đồng tiền lao vào vòng xoáy tình cảm
và đinh ninh rằng, tiền sẽ trói được tình. Hàng ngày Bích chỉ còn cách để giữ bằng
được Thiện.
Đọc trên báo thấy các đôi tình nhân mua khóa tình yêu trên
những chiếc cầu, Bích cũng rũ Thiện cùng mình đi khóa tình yêu.
Thiện nói rằng: “người ta khóa nhau là tự nguyện, còn đây em
đã có ý trói buộc anh thì khóa nào cho đặng”.
Bích không nghe, vẫn lùng mua bằng được ổ khóa to bự, rồi
trong một đêm mưa gió kéo Thiện ra cầu Phú Mỹ vừa khánh thành để làm lễ khóa
tình yêu.
Khóa xong, Bích ném luôn hai chiếc chìa xuống sông.
Cô trịnh trọng: “Nếu thành chiếc cầu này là anh thì ổ khóa
này là em. Chìa khóa đã vĩnh viễn nằm dưới lòng sông nghĩa là em với anh sẽ
không bao giờ có thể rời xa nhau”.
Đã mệt mỏi với những trò của Bích, giờ Thiện lại càng thêm
chán chường. Tình cảm bấy lâu anh dành cho Bích đang bị lung lay mà anh không
biết cách nào để giữ lại.
Bích không còn nét tự nhiên, chân tình như hồi đầu anh quen.
Giờ nhìn cô, Thiện chỉ thấy tất cả là sự toan tính , sắp đặt.
Những ngày căng thẳng kéo dài, biết tình cảm trong mình đã
chết, Thiện quyết định chia tay. Bích nhất quyết không chịu, lại tiếp tục tìm
cách giữ chân anh.
“Tiền không giữ được hắn thì chỉ có tình thôi em ơi!”, chị
Liên kế toán lại tiếp tục mách nước cho Bích.
Bích nức nở: “Tình cảm của em lâu nay dành cho anh ấy vẫn một
lòng như vậy, giữ gì nữa hả chị?”
Chị Liên kéo Bích ra quán cà phê thủ thỉ: “Em không giữ được
những con em sẽ giữ được. Chị thấy thằng Thiện tử tế, em có con với nó đi, nó
không bỏ em đâu”.
Như người chết đuối vớ được cọc, mắt Bích sáng lên: “Vậy mà
em không nghĩ ra. Lâu nay yêu anh ấy, em giữ mình ghê lắm. Đã đến lúc phải trói
anh ấy bằng cách này”.
Nói là làm, Bích thực hiện ngay kế hoạch. Ngay đêm đó, cô hẹn
gặp Thiện lần cuối để tâm sự mọi chuyện.
Cô chuốc rượu cho Thiện thật say rồi đưa anh vào khách sạn
thực hiện kịch bản dựng sẵn của mình.
Sáng hôm sau, khi đã tỉnh cơn say, biết việc làm của Bích,
Thiện không hề tức giận mà chỉ buồn bã.
Anh nói với Bích rằng, cô đã sai, sai từ việc này đến việc
khác. Đêm qua, khi nghe tâm sự của Bích, Thiện rất xúc động, anh có cảm giác
tình cảm đã quay trở lại.
Nhưng rồi, sự việc đến nông nỗi này, mọi thứ trong anh đã
hoàn toàn sụp đổ.
Vẫn đang cho mình là người chiến thắng, Bích cười: “Nhưng nếu
em có con với anh, anh tính sao?”
Thiện lắc đầu: “Anh sẽ không đến với em nếu chỉ vì trách nhiệm.
Em đã muốn thực hiện ý định đó em cứ làm, nhưng đừng mong rằng vì vậy mà anh
quay lại với em. Anh không muốn cả hai chúng ta đều khổ, rồi đứa bé cũng chẳng
sung sướng gì”.
Bích lên tiếng oán trách Thiện tàn nhẫn thì anh nói tiếp: “Đứa
con là tất cả với người cha, người mẹ nhưng không thể là dụng cụ để trói buộc
tình yêu được đâu. Tình yêu là chính ở trái tim mình. Chính những toan tính của
em đã đánh mất tình yêu ở anh. Nếu em không năm lần bảy lượt tìm cách trói chân
anh thì anh đã không ra đi như thế này”.
Lát sau, anh quay lại đẩy vào tay Bích vỉ thuốc hai viên:
“Tùy em quyết định! Nếu em còn yêu anh, xin em từ bỏ trói anh bằng thủ đoạn mà
cứ hãy chính là mình”.
Nguyên Phong

