LỜI THỀ TRAO KẺ DỐI LÒNG


 Ông bà Vũ dốc hết những giọt mồ hôi trên mảnh vườn, Thửa ruộng để chăm sóc Lan, con gái đọc nhất, đang học trường đại học y dược ở miền nam tổ quốc, với niềm tin” Giống cây quý, ắt không phụ lòng người chăm bón.
 Một buổi chiều tắm ở hồ bơi Thanh Thủy, Lan được học – một thanh niên quê ở bên dòng sông Chu, giỏi nghề bơi lội, đã cứu cô thoát nạn, khi chiếc phao bơi bị sự cố.
Học mồ côi cha mẹ, hiện làm nghề rửa xe mướn cho chủ ở thành phố. Lan ngây ngất, mơ màng hình ảnh anh hùng cứu mỹ nhân, đẹp như thiên tình sử. Như một con thiêu thân, lao vào ánh lửa, Lan yêu Học say đắm; mướn phòng trọ để hai người chung sống, tận hưởng từng giây phút hồn xác thăng hoa, tình yêu hoan lạc. Khi bị rớt kỳ thi sát hạch của giảng đường đại học. Lan giấu nhẹm mọi việc, để nhận tiền tài trợ đều đặn của cha mẹ đang một nắng hai sương, chắt chiu dành dụm, đầu tư cho con gái. Biết Lan quá yêu mình mà ảnh hưởng đến tương lai, học hành, Học càng thương người yêu hơn. Anh nhờ bạn bè xin cho Lan vào làm nhân viên phục vụ căng tin ở sân golf do một hãng đài loan đầu tư. Tiền lương hai người đều ít ỏi nhưng nhờ khoản tài trợ của gia đình, Lan vẫn cùng người yêu cùng ăn chơi xa xỉ. Lương tâm luôn dằn vặt Học, vì anh đang đồng hành với Lan, sống dối trá, hạnh phúc phù du, lãng phí những giọt mồ hôi cực khổ của cha mẹ Lan.
Anh bàn với Lan về quê, tạ lỗi cha mẹ, xin phép làm đám cưới, xin được chăm lo, báo đền chữ hiếu, sống hạnh phúc bên nhau, nơi làng quê yên tĩnh, không khí trong lành. Tiếng nói của người đang được yêu bao giờ cũng có trọng lượng.
Lan chấp nhận cùng Học làm một chuyến hành hương lý tưởng.
Cảm nhận trước lời thú lỗi, và tình yêu chân thành của các con, nhìn chàng rễ tương lai lễ phép, đàng hoàng, hơn hẳn đám trai làng, ông bà Vũ coi đó là sự bù đắp công bằng của tạo hóa, khỏa lấp sự hụt hẫng, thất vọng vì sự nghiệp của Lan.
Thôi thì “thương con, ngon mọi sự” – bà Vũ nói với ông – “rể hiền nên trai”. Như thế này, ông và tôi lại có vợ chồng nó ở gần, mà nương bóng tuổi xế chiều. Chứ con Lan có đỗ đạt, nó lấy chồng xa, cũng cầm bằng như chúng mình mất con vậy. Ông xem bán con bò đi, lấy tiền làm đám cưới cho chúng nó. Nhà mình có một đứa con, không thể làm lúi xùi được.
Mỉm cười, nhìn bà, ông đáp:
-          Bà giỏi thật, sao bà lại nói được cả những điều tôi đang suy nghĩ vậy?
Bà nguýt ông thật dài:
-          Ngày xưa tôi cũng chết vì cái tài dẻo mỏ khéo nịnh của ông đấy.
Chuyện đời thật trớ trêu, lòng người đẹp thường dễ đổi thay, như lông chim hồng hạc khi đã rụng rời, bay vật vờ trước gió!
Một bữa ra chợ sắm đồ ăn, Lan nghe có tiếng gọi tên mình. Cô nhận ra chàng trai mập mạp, sang trọng, ngồi trên chiếc xe SH mới toanh, chính là Vĩnh – bạn học thời xưa.
Sau này Vĩnh nhờ chú ruột giàu có ở Hà Nội, thu xếp cho du học ở Singapore. Từ xứ người trở về, Vĩnh gặp Lan xinh đẹp, ăn diện sành điệu, đúng “model” Sài Gòn, nổi bật giữa các bạn gái làng quê.
Nhìn Lan như một con thiên nga, đứng giữa bầy gà công nghiệp, Vĩnh mừng như gặp được người tình từ kiếp trước.
Lan tự hào được ngồi sau Vĩnh, trên chiếc xe sang trọng, lướt nhẹ như gió, lên nhà nghỉ ở thành phố Ninh Bình. Được sự chiều chuộng, ăn chơi hào phóng, rất ga lăng của Vĩnh, Lan cảm nhận như lần đầu tiên trong đời cô mới được sống, được yêu theo đúng nghĩa! Hai người ước nguyện : Hai xác hồn, từ đây, và suốt cuộc đời liên kết nên một.
Lan yêu cầu hủy đám cưới với Học vì lý do: Không chịu nổi búa rìu dư luận của bạn bè, chê cười cô đã chiến bại đường công danh, sự nghiệp lại dẫn về một người chồng tứ cố vô thân, không nghề nghiệp.
Là người coi chữ “trung”, chữ “tín” làm trọng, ông bà Vũ đau lòng, hổ thẹn, trước thái độ trắng trợn của con gái mình, đành xin lỗi, an ủi, tiễn Học lên tàu vào miền nam.
Biết Vĩnh còn theo học chương trình cao học ở nước ngoài để lấy bằng thạc sỹ, muốn bỏ neo cho chiếc thuyền rồng, đầy ắp một tương lai cuộc sống nhung lụa, ở lại bên mình, Lan yêu cầu Vĩnh làm thủ tục đăng ký kết hôn, trước khi xuất ngoại, để tiện việc khai sinh cho con sau này, vì kết quả siêu âm hiện nay : Lan đã có bầu một bé trai. Vĩnh đành đặt cơi trầu chạm ngõ, dẫn Lan đi làm thủ tục đăng ký kết hôn. Tiễn Vĩnh lên phi trường trở về, Lan nằm vuốt ve tờ hôn thú, hôn lên chữ ký Hoàng Trọng Vĩnh, coi đó còn hơn cả lời thề của Kim Trọng, Thúy Kiều ngày trước, vì đây còn có cả con dấu chính quyền xác nhận.
Thấm thoắt, Vĩnh đã lãnh tấm bằng thạc sỹ. Anh về nước, đến thăm gia đình Lan, cảm động sung sướng ẵm thằng cu Viễn – đứa con trai, Lan đã sinh nó khi anh còn ở hải ngoại. Sớm hôm sau, Vĩnh tỉnh dậy, cu Viễn còn ngủ say bên mình. Ông bà ngoại và mẹ nó đang giết con gà mái tơ thắp hương bàn tổ, đồng thời làm bữa cơm việt nam thật dân dã, ngon lành để chiều chàng rễ xa cứ mới về.
Lục dưới đáy cái hòm luộm thuộm của Lan, để tim  lược chải đầu, anh chợt nhận ra bức hình chụp cặp nam nữ, trong đó Lan đang âu yếm, trao thân cho tình nhân thật tự nguyện và say đắm.
Đột nhiên, Vĩnh liếc nhìn gương mặt thằng cu Viễn nó giống người trai trong hình như phiên bản!
 Như mũi dao đâm trúng trái tim mình, vạn vật xung quanh Vĩnh như vừa bị trái bom nổ tung, làm nát vụn quay cuồng đảo lộn…Văng vẳng bên tai anh như có tiếng âm binh, quỷ thần đâu đó: Xét nghiệm AND…tòa án…!.


Kim Định