
Tôi là Hầu Thị Vang. 22 tuổi, thời thiếu nữ của tôi trôi qua trong một ngôi
làng hẻo lánh và cằn cỗi dưới thung lũng Mường Hoa của SA PA. Con gái dân tộc
như tôi lớn lên hầu hết đều làm nghề hướng dẫn viên du lịch ngay trong ngôi
làng của mình. Bởi vì Sa Pa, ngoài những phiên chợ tình, buôn bán thổ cẩm…
khách du lịch thích nhất là vào thăm các thôn bản. Nhiều nhất vẫn là khách du lịch
ngoại quốc. Thuật ngữ “ sơn nữ bộ hành” có từ bao giờ, chả ai nhớ nữa. Nhưng có
một sự thật hiển hiện là ngay trong ngôi làng ọp ẹp của tôi , đã có mười mấy đứa
trẻ con tây lai.
Tôi cũng không hơn gì mấy đứa bạn gái cùng trang lứa. Cũng
không thể gắng gượng được hết THPT. Điều đó không làm ảnh hưởng gì đến niềm ham
mê đọc tiểu thuyết lãng mạn của tôi. Cuộc sống, sự nghiệp thành đạt và những
yêu thương nồng nàn trong đó ám ảnh tôi và vì thế tôi thấy mình tinh tế hơn các
bạn xung quanh mình, không đơn giản như họ. Nhưng chưa đến tuổi 20 tôi đã biết
sợ hình ảnh những đứa trẻ con tây lai. Và sợ hình ảnh hai bàn tay lúc nào cũng
đen đúa vì lá chàm nhuộm vải. Tôi muốn đi đến nơi nào thật xa. Ít nhất là để
thoát kiếp nghèo.
Cơ hội đã đến khi anh họ tôi ở mãi tận Hà Nội về thăm quê.
Chuyến thăm ấy còn có thêm mục đích là “. Bắt” một người họ hàng lên thủ đô đỡ
đần cho vợ anh ấy vừa mới sinh con đầu lòng. Chỉ ít ngày sau đó, tôi đã xếp gọn
số tài sản còm của mình trong một cái ba lô nhỏ, líu ríu theo anh ấy xuôi tàu về
chốn thị thành. Cuộc sống ở Hà Nội khiến tôi rất hào hứng, tuy cũng phải vài
tháng tôi mới quen được với tiếng ồn ở đây. Nó khác xa với sự tĩnh lặng bảng lảng
của miền sơn cước mù sương ở quê tôi. Công việc hàng ngày của tôi chỉ là nấu
hai bữa cơm, cho em bé ăn và ru nó ngủ. dù chưa có con, tôi vẫn hoàn thành khá
dễ dàng. Nhất là ru ngủ. Thằng bé nghiện bài hát ru “ độc nhất vô nhị” của tôi
: tua nâng pây mí ỏm/ tua nâng gây nhọm mây/ tua nâng pây đăng phầy thả mẻ/ tua
nâng là quanh quẻ dú đai / tua nâng pây au vài mà lảng/ tua nâng ooc pác tang
slon slu / tua nâng pây vây ứ……( một con đi giặt tả / một con đi nhuộm chỉ/ một
con đi nhóm bếp đợi mẹ/ một con chơi chẳng làm gì/ một con đi lùa trâu về chuồng
/ một con đi đưa nôi). Nó thiếp đi trong
sự dìu dắt của những thanh âm lạ lẫm. Còn tôi vốn thích những hình ảnh chắp nối
nhưng đa dạng, lãng mạn của lời ru nên đã thuộc làu từ khi còn gái bản.
Thấm thoắt 3 năm trôi qua, thằng cu đã đến tuổi đi học mầm
non mà anh chị vẫn chưa có kế hoạch sinh thêm con. Tôi vốn là người an phận
nhưng cũng dần thấy mình thành người thừa trong căn hộ 80 mét vuông của họ. Trong
tôi thấp thoáng ý nghĩ muốn xin đi làm một công việc gì đó. Nhưng xin việc giữa
chốn thành thị quả là gian nan đối với tôi. Không trình độ để xin vào một cơ
quan nào đấy. Lại không đủ sắc sảo để theo người ta đi bán hàng. Nghĩ đi nghĩ lại,
tôi thấy mình chỉ có cách đi làm ô sin. Mấy năm ở chốn phồn hoa đã nhập vào đầu
tôi danh từ này. Tôi cũng đã hiểu công việc bấy lâu nay tôi đang làm cũng được
coi là một nghề, được nhiều người cần đến. Tôi mùa báo MUA & BÁN về lần tìm
trong mục việc cần người, sau nhiều lần đắn đo, tôi quyết định thuê xe ôm đến một
trung tâm môi giới việc làm gần nơi đang ở nhất. tiếp tôi là một phụ nữ trạc 30
tuổi, có đôi mắt sắc như lá dừa:
-
May quá, đang có một gia đình cần người giúp việc
đúng như em đấy. Họ là một đôi vợ chồng trí thức hay phải đi công tác nước
ngoài. Vì vậy họ không yên tâm khi ông cụ năm nay gần 80 phải ở nhà một mình.
Bà thì mới mất hồi đầu năm. Em yên tâm, cụ còn khá khỏe mạnh, không phải hầu
như người ốm đâu. Chính vì thế , con cái cụ yêu cầu tìm một cô giúp việc khỏe mạnh,
chưa có gia đình thì càng tốt, vì họ muốn giúp việc không bị vướng bận chuyện
con cái, ít đòi về thăm quê. Họ sẵn sàng trả lương hậu hĩnh.
-
nhưng em… - tôi bối rối không biết diễn tả sự e
ngại của mình như thế nào.
-
em nghe chị đi - giọng người phụ nữ quả quyết – kinh nghiệm làm
nghê này của chị cho thấy đây là một chỗ làm tốt. Mà nếu không ưng thì sau nửa
tháng, thậm chí vài ngày em vẫn có thể đến
đây tìm nhà chủ khác kia mà.
-
Chủ mới của tôi là một họa sị già khá nổi tiếng.
Tôi đoán vậy sau khi đã thuộc làu từng ngóc ngách trong căn nhà 4 tầng rộng
mênh mông. Rất nhiều bằng khen, chứng nhận giải thưởng xếp chồng chất lên nhau,
bụi phủ kín. Khắp các tầng tranh được treo một cách phóng túng, không hàng lối.
nhưng tôi lại thấy nó khiến cho căn nàh sinh động và ấm áp lạ thường. Ông chủ
thường đi đâu đó vào sáng sớm, chỉ có mặt ở nhà trong bữa cơm trưa và cơm chiều.
Vì thế thời gian rảnh tôi tỉ mẩn ngồi lau sạch mấy cái bằng khen của ông. Có một
lần ông về sớm hơn thường lệ, đúng lúc tôi đang hì hụi kỳ cọ. Ông có vẻ cảm động,
bảo tôi :
-
ồ thế mà
mấy chục năm nay ta đã quên mất chúng rồi đấy!
-
Tôi thấy như mình thoáng đỏ mặt, hệt như khi bị
bắt gặp làm điều gì đó chưa xin phép, dù biết chắc mình không làm điều gì sai
trái. Từ đó ông hay nói chuyện vơi tôi hơn. Tôi gọi “ ông” xưng “ em”. Ông
thích như vậy. Cho có vẻ quý sờ tộc là ông hài hước bình luận với tôi như thế.
Ông nói. Còn tôi hầu như chỉ bày tỏ sự ngưỡng mộ bằng ánh mắt. Tôi không hiểu hết
những gì ông nói. Nhưng tôi có cảm nhận là ông ở một thế giới đầy ánh sáng và
kiến thức, vô cùng xa lạ với một sơn nữ thất học, là tôi. Bạn bè của ông cũng gồm
toàn những “ quý tộc” tóc chải bóng , quần áo thẳng thơm đẹp đẽ, dù rằng họ đều
ở cái tuổi..xưa nay hiếm. Mỗi tháng họ tụ tập ở nhà ông một lần. Mặc dù dịp đó tôi phải tất bật
hơn lệ thường để tỏ ra là chủ nhà hiếu khách nhưng tôi rất thích không khí hội
hè như vậy. Trong đám khách, tôi chú ý đến họa sĩ văn anh. Không, chính xác
hơn, tôi chú ý đến ông vì ông luôn có một cô gái trẻ mắt đen ướt đi cùng. Phạm Hoàng
Vân là tên cô gái ấy. Trong lúc tôi chạy đi chạy lại tiếp thêm đồ nhắm, Hoàng Vân
ngồi cùng chiếu với các cụ..vị trí cố định của cô là bên phải họa sĩ Văn Anh.
Cô luôn tay rót rượu, châm trà. Và cuối bữa tiệc, bao giờ cô cũng nhờ tôi vò hộ
một cái khăn bằng nước nóng. Thận trọng, cô lau cho họa sĩ, âu yếm vuốt dọc
theo từng ngón thanh gầy. Bạn bè của họa sĩ chắc đã quá quen với điều này,
không ai có phản ứng gì. Vả lại cô thực hiện những cử chỉ chăm sóc này với một
vẻ tự nhiên thật đáng yêu, không gây chút càm giác lố bịch nào. Một lần, bật
giác tôi liếc nhìn bàn tay của ông chủ tôi. Và tôi phát hiện bàn tay của ông trẻ
hơn tuổi rất nhiều. Nó không hề bị đốm đồi mồi do tuổi tác, vẫn lanh lẹ. Đêm
đó, trong giấc mơ, tôi thấy mình nâng hai bàn tay của ông trong hai tay mình.
Nhưng trong giấc mơ ấy tôi lại áp hai bàn tay của ông vào má. Tỉnh dậy, ra ngồi
bên cửa sổ ngắm vườn cây trong nắng sớm tôi vẫn thấy hai bên má như còn nỏng rực.
Thẩn thờ, tôi không biết suy tư đã phủ lên gương mặt sơn nữ một màn sương huyễn
hoặc. Tôi giật nảy người khi tiếng ông vang lên, ngay sát:
-
nhìn em
tư thế nghiêng này rất là đẹp!
-
Em ..em – tôi luống cuống không tìm được từ để
nói.
-
Em ngồi nguyên như thế nhé !
-
Tôi ngồi yên, hơi cứng người lại trong một cảm
xúc lạ lẫm. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy ông hứng thú như thế trước tấm toan. Một
dáng thiếu nữ ngồi nghiêng bên khung cửa sổ mở rộng. Đôi mắt mở to, đôi môi hơi
hé như chờ đợi một điều gì đó..Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy chính mình trong một
ánh sáng khác, vừa như thức lại từ mơ. Tôi như đã đặt một bước chân dè dặt vào
thế giới của ông..Một tình cảm mơ hồ, len lén đi qua tâm hồn tôi.
Là gì vậy ? tôi chưa thể cắt nghĩa. Ít nhất
là lúc này.
Vũ Vũ