NGÔI NHÀ BÊN HỒ

Sáng chủ nhật đầu tiên không anh, em ngạc nhiên thấy lòng mình trống trải. Lần đầu tiên em biết. Hóa ra lâu nay em nương tựa rất nhiều vào tình yêu của anh.
Em lôi bó vải, định thiêu đốt trái tim màu đỏ mà em làm mấy ngày nay vẫn chưa xong. Dạo này, em cũng như rất nhiều phụ nữ công sở khác say sưa với một kiểu xả stress mới, đó là “ cross – stitch” ( thêu chữ thập). Những buổi tối vắng anh, em tỷ mẩn thêu từng mũi chữ thập bé xíu thành hình cánh hoa địa lan. Loại hoa anh bảo từ lâu muốn tặng em và anh đã thực hiện mơ ước đó vào dịp tết đầu tiên mình yêu nhau.
Hai tháng trước đây, trong lúc miệt mài với bức tranh thêu đầu tiên, em thường khẽ nhẩm bài thơ cảu thư đình – một thi sĩ trung hoa xa lạ - tình cờ đọc được trên mạng internet. Bài thơ có  tên “ hoàng hôn” vậy mà lại khiến em nhớ buổi chiều mùa xuân đầu tiên mình hôn nhau, đến mức muốn bật khóc…
Em nói : em nghe sau lưng có tiếng bước chân nhè nhẹ
Anh nói: là gió nhẹ hôn con đường nhỏ anh qua
Em nói: sao màu sắc bộn bàng giống như hoa tặng
Anh nói: là lông mi anh dính dầy phấn hoa
Em nói: hoa cúc nhỏ đã khép mắt thiu thiu ngủ
Anh nói: đó là một buổi chiều xuân sức sống dào dạt
Anh nói: đó là một hoàng hôn quyến rũ người say sưa
Trước anh, em từng có vài ba mối tình. Lúc anh ngỏ lời, em đã xấp xỉ ba mươi, liên tục sống trong sự giục giã đầy lo âu của mẹ. Gọi chệch đi thế thôi, chứ đã có người gọi em là gái lỡ thì. Song ,anh dường như không để ý đến điều đó. Anh cuốn em đi ào ạt. em ngày càng bị hút vào anh mãnh liệt bởi sự vồ vập trẻ trung, của muôn vàn cử chỉ mà em tin là chỉ có tình yêu đắm đuối mới khiến người ta làm như vậy. Em có thể nói với anh rằng chính là tình yêu đầu tiên của em, mà không hề thấy ngại ngùng. Trong những giấc mơ của em đã hiện lên hình ảnh một ngôi nhà xinh xắn với uyên ương quấn quýt.
Ngôi nhà xinh xắn cũng không chỉ là giấc mơ của riêng em. Em vẫn còn nhớ như in ánh mắt lấp lánh và giọng nói hồ hởi của anh khi anh thông báo rằng em sắp có trong tay chìa khóa một ngôi nhà thực sự. Đó sẽ là thiên đường riêng của anh và em. Cô gái lỡ thì là em đã muốn bay lên khi lần đầu bước chân vào ngôi nhà bên hồ với những ô cửa sổ màu trắng, thơ mộng hơn cả những gì hiện ra trong giấc mơ của em. Không gian thanh khiết yên ả phảng phất mùi thơm dìu dịu cầu đồ gỗ khiến em ngây ngất. Em trồng một vườn cây cảnh nhỏ nhỏ ở đó. Anh bận rộn công việc, không thể về thường xuyên. Em giấu mẹ, hàng ngày qua tưới cây. Tất cả sẽ không là bí mật cần che giấu nữa, khi em và anh có tờ giấy hôn thú. Em như đã nắm chắc trong tay hạnh phúc của mình…
Em nóng lòng chờ ngày được treo lên tường những bước tranh thêu địa lan cứ óng lên dưới ánh mặt trời.
Em buộc phải tin vào lời ông thầy xem tử vi dạo trước”: “ phụ nữ đứng chữ đinh cuộc đời không thể êm đềm được đâu” từ khi có anh, em đã hoàn toàn quên những điều từng ám ảnh em. Trong mối tình say mê của chúng mình, em hoàn toàn mất khả năng linh cảm của người con gái. Em không hề nhận ra những tiếng thở dài cố nén của anh, trong những lần bên nhau gần đây. Bởi vậy, em đã sốc khi chiều qua anh ôm em vào lòng. Khẽ nói : “ anh yêu em vô cùng và sẽ chỉ mãi mãi một mình em. Nhưng anh đành chỉ yêu em trong tâm tưởng mà thôi. Em có hiểu cho anh không?”. Rồi anh ra đi mà không hề hôn môi em.
Còn lại một mình, em không hề biết mình phải làm gì. Em bỗng thấy vô cùng đau khổ. Em bật khóc. Những giọt nước mắt em đã cố nén lại, khi nghe anh nói. Hình như em đã  trả lời “ vâng” trong vô thức. em đành chịu hoàn toàn số phận của mình. Những lời nói của anh đã quá rõ. Dù em ở trong màn mây giăng mịt mù cũng chẳng thể dối lòng mình là không hiểu. Em lặng lẽ để lại chùm chìa khóa căn nhà giờ đây đã thực sự thành ảo mộng trong đời em. Cay đắng, xót xa, em nhắn tin cho anh biết điều đó.
Dòng tin nhắn của em không nhận được hồi âm. Em biết rằng tất cả đã thật sự chấm hết. Sau đó 2 ngày, anh gửi cho em một email cầu mong em hãy tha thứ cho việc anh đã làm lỡ dở cuộc đời em, dù rằng anh vẫn không nguôi nhớ em. Đằng nào cũng không phải đến khi gặp anh, cuộc đời em mới rơi vào cảnh lỡ dở. Em cắn răng tự an ủi mình như vậy, nhưng em đã lại thêm một lần sốc khi anh viết rõ lý do mà anh không đủ can đảm nói trực tiếp với em. Ngôi nhà tình yêu ấy thuộc quyền sở hữu của  một người phụ nữ. chị ta hơn anh gần 10 tuổi và yêu anh mê đắm đã gần 10 năm nay. Ngôi nhà bên hồ là quà tặng cho mối tình si trước ngày chị lên đường sang úc định cư với lời giao hẹn: ngôi nhà sẽ thuộc về anh hoàn toàn nếu chị không trở về trong vòng 5 năm. Còn khi chị không thể sống ở xứ người thì ngày chị trở về cũng là lúc hai người bước vào đời sống vợ chồng trong chính ngôi nhà ấy. Dù có vất vả làm lụng cả đời, anh cũng không hy vọng có trong tay một tài sản như thế để dâng tặng cho em, người mà anh yêu tah thiết từ lâu và chỉ dám ngỏ lời khi thời hạn 5 năm kia gần kết thúc. Anh đã liều đánh bạc với số phận. Và trong canh bạc này, anh đã thua.

Có lẽ nào hạnh phúc của một đời người lại phụ thuộc vào những lý do như vậy?  Thế nhưng sự thật thì em vẫn không thể trốn chạy được. Chủ nhật đầu tiên không anh, thay vì những cánh địa lan dịu dàng, em ngồi thêu những trái tim bầm đỏ. Như màu của những giọt nước mắt ứa ra từ tim em.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét