Vừa đặt chân lên cầu thang, tim bà đã run rẩy. Mọi cái ở đây như cũ, bà
quen thuộc quá đi mất, chỉ mỗi bà và cái tổ ấm vốn thuộc về bà thay đổi. Chần
chừ giây lát, bà mới gõ nhẹ lên cánh cửa trước mặt. Bà khó mà tiên liệu cuộc viếng
thắm đột ngột này sẽ ra sao.
Cửa mở ra, xuất hiện một người đàn bà 34 – 35 tuổi, người đậm
đà. Bằng trực giác, bà đoán biết đó là vợ của người chồng cũ.
“ bà tìm ai ạ?” người đàn bà nhẹ nhàng hỏi.
Bà nói ra tên người chồng cũ.
“bà là…”
“ tôi là vợ cũ của anh đây” bà trả lời.
Người đàn bà hơi ngỡ ngàng, chưa biết phản ứng ra sao. Vô
tình, ánh mắt bà vượt trên vai người đàn bà, nhìn thấy một cô bé 6 -7 tuổi ngồi
trên sô – pha kê góc phòng. Tìm bà thót lại, ấy là đứa con gái bà ngày đêm nhớ
nhung da diết ư? Đúng, đúng rồi, con bé
lớn quá rồi. Lúc này, bà chỉ muốn xông vào, ôm đứa con vào lòng, ngắm nhìn nó từ
đầu đến chân. Nhưng bà không thể, vì người đàn bà này, vì đây không còn là tổ ấm
của bà nữa.
“ mời bà vào.” Giọng người đàn bà vẫn nhỏ nhẹ.
Đã đến đây rồi, còn do dự nỗi gì nữa, bà tự động viên mình,
thản nhiên bước vào nhà. Người đàn bà đưa bà vào phòng khách. Trong nhà thu dọn
gọn gang, sạch sẽ, ngăn nắp, hai chậu nguyệt quế đỏ ối trên bục cửa sổ thoang
thoảng hương thơm, bà cảm thấy bầu không khí ấm cúng, dễ chịu của gia đình. Bà
nghĩ, người đàn bà này chắc phải khéo sắp đặt nội trợ lắm. Người đàn bà có vẻ
luống cuống, rõ ràng không hề nghĩ rằng mình phải tiếp khách không mời mà đến
như thế này. Trong cơn hoang mang, người đàn bà bưng đĩa hoa quả và nước uống
ra, rồi nói: “ bà ngồi chơi, để tôi vào gọi cháu ra”
Ngược với bà chủ, tâm trí thoảng thốt của bà lại yên lặng dần
xuống. Bà quan sát căn phòng, cố tìm những dấu vết cũ. Chợt ánh mắt của bà dừng
lại trên một tấm ảnh trên tường. Người đàn ông trong ảnh khôi ngô tuấn tú, tay
phải chống cằm, cặp mắt sâu lắng lặng lẽ nhìn bà. Năm năm rồi, không ngờ bức ảnh
còn treo ở đó. Năm ấy, bà bị cặp mắt ấy mất hồn, bà những tưởng mình là con gái
hạnh phúc nhất thế giới khi có được người đàn ông này. Anh cũng cho rằng người
con gái mình yêu dịu dàng và tình cảm hơn bất cứ người phụ nữ nào. Hai người
chìm đắm trong tình yêu nồng cháy. Ai ngờ, cuộc sống đầy những chuyện lặt vặt
khiến hai người nhìn thấy cái yếu khiếm khuyết của nhau, cả hai đều nẩy sinh ý
nghĩ sao người mình yêu hết lòng lại như thế này! Rồi lạnh nhạt, thờ ơ với
nhau, sự thể leo thang thành cuộc chỉ trích, cãi vã liên miên. Sau lần cãi cọ
và chỉ trích kịch liệt nhau. Một buổi tối, anh đấm chị một cái rất đau, chị cào
xước mặt anh. Thế là hai người giải quyết bằng cách ly dị. Năm ấy, đứa con gái
mới hơn một tuổi.
Bà chuyển đi làm việc tại một thành phố khác, bà không muốn
nhìn thấy cảnh vật ở đây, nó chỉ khơi dậy trong bà một nỗi đau khổ mà thôi. Bà
xây dựng gia đình ở ( thành phố) đó, rồi sinh con. Bà cố quên đi chuyện cũ mỗi
khi nhớ lại làm bà đau thắt từng khúc ruột. Nhưng nào quên sao nổi. lúc này, bà
ngủ trong căn hộ trước kia đầy mùi thuốc sung, tình cảm và cảm giác mới khác lạ
làm sao. Người đàn bà dắt con bé vào phòng khách. Con bé rất xinh , mặt tròn, mặt
đen, mồm chum chím, phảng phất hình bóng của bà. Bà kéo con vào lòng, những
mong nó mờ miệng gọi tiếng mẹ mà bà khao khát từ bao nhiêu năm nay. Nhưng con
bé chỉ gọi cô, giọng nhút nhát. Tiếng gọi này như trong mùa đông giá rét, có
người nhét cục tuyết vào lòng ngực nóng hừng hực của bà. Nói với con mình là mẹ
đẻ nó ư, liệu tâm hồn non nớt của nó có chịu được sự thật tàn nhẫn này không? Nỗi
khổ của mình sao cứ phải áp đặt lên đầu con? Hai tay bàn giần giật, nước mặt
trào ra.
“con ra ngoài chơi, để mẹ nói chuyện với cô”. Người đàn bà dịu
dàng bảo con bé.
Con bé ngoan ngoãn đi ra khỏi phòng. Xem ra hai mẹ con sống
rất hòa thuận với nhau. Cái đó khiến bà cảm thấy một chút an ủi và vui mừng.
Người đàn bà ngồi đối diện với bà, hai người ngắm nhìn nhau.
Khi hai ánh mắt phức tạp giao nhau,bà cảm thấy trong ánh mắt ấy sự chân thành
và tình thân thiện. Trên đường đến đây, bà đã chuẩn bị đối phó tình huống xấu
nhất. Bây giờ xem ra thừa.
“ bà… đến có.. việc gì không?” người đàn bà cất tiếng nói.
“ tôi đi công tác, tiện đường đến thăm…cháu”. Tiếng bà nghẹn
trong họng, đi công tác ư? Điều đó chỉ có mỗi bà biết.
Sao không thấy anh ấy ở nhà? Bà nghĩ người đàn bà rất nhạy cảm,
đoán được ý nghĩ qua ánh mắt mơ màng nhìn xung quanh của bà.
“ anh đi làm , tối mới về” ngừng một lát, lại nói: “ anh ấy
thường nói với tôi về bà, rằng anh ấy có lỗi với bà, làm tổn thương đến bà, vì
việc này anh ấy thường tự trách mình”
Cái đó thật ư? Bà không dám tin vào tai mình nữa. Thì chính
bà cũng thường nói với chồng về cái hay của anh ấy! thời gian, thời gian đã
giúp bà học được sự khoan dung và thông cảm, học được tình yêu hết mình và
không làm tổn thương người khác, học được cách trân trọng mọi thứ tốt đẹp trong
cuộc sống. thật đáng tiếc, khi bà hiểu được cuộc đời, thì quá khứ không thể níu
kéo lại nữa. Nhẽ ra, bà là chủ nhà gia đình này, còn bây giờ, bà chỉ là khách
không mời mà đến. Từ bỏ hạnh phúc thì dễ, giữ được nó mới khó. Một nỗi buồn man
mác và một nỗi cay đắng lan tỏa khắp người bà.
“ tôi phải về đây.” Bà đứng dậy cáo từ.
“ ấy, bà hãy ngồi chơi đã, anh ấy sắp đi làm về, hai ông bà
nói chuyện với nhau đã”. Người đàn bà giữ khách rất chân thành.
“ thôi, bà cứ để tôi về, đi chuyến tàu tối nay”. Bà lắc đầu,
gượng cười nói: “ chúc ông bà hạnh phúc”. Thực ra, mục đích của bà đến đây là để
thăm gia đình này, thầm mong họ sống hạnh phúc. Anh ấy lấy người vợ hiền, bà thấy
yên tâm cho anh và con gái. Người đàn bà tiễn bà ra tận cửa, nói:
“ bà cứ yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cháu chu đáo, khi nào cháu
lớn, tôi bảo cháu đến thăm bà”. Bà không kìm giữ nổi tình cảm của mình nữa, nước
mắt cứ thế ràn rụa trên mặt.
Truyện ngắn của vương
kiện
Đỗ Quyên dịch
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét