Bọn nhỏ quen ngủ với mẹ
không đêm nào không khóc toáng lên làm ba tôi thêm bực mình, lấy cán chổi quật
chúng sưng mông đít. Tôi cũng có nỗi khổ của riêng mình nhưng đành nín nhịn. Tối
tối, khi ba uống rượu say ngủ quay rồi, tôi thả mùng tắt hết đèn để lừa ba, rồi
dắt các em đi tìm mẹ. Mẹ về ở với một người đàn ông khác ở xóm hòn chồng. Thực
lòng tôi muốn quên đi mẹ, muốn quên những tủi hờn, nhưng vì các em tôi mới làm
vậy.
Lúc nào chị em tôi đến
nơi thì nhà mẹ ở cũng đã đóng hết cửa tắt đèn. Bọn nhỏ lao vào gọi. Khóc lóc thảm
thiết nhiều người nghe phải mủi lòng.
Nhưng mẹ vẫn không chịu ra. Tôi không biết ở trong đó mẹ nghĩ gì, nhưng tôi hận
mẹ. Mẹ ngoại tình. Mẹ đã bỏ chúng tôi bơ vơ giữa cuộc đời, làm cho tuổi thơ chọ
em tôi ngập tràn nước mắt.
Các em tôi lúc ấy còn
quá nhỏ chưa ý thức được tình mẫu tử nên chúng quên mẹ ngay. Còn tôi, mỗi lúc
khó khăn lại nhớ những đêm mưa tầm tã cõng em chạy bộ đi tìm mẹ..Lòng tôi bỗng
nguội băng không còn cảm xúc, kể cả khi hay tin mẹ đã bị bỏ rơi, đang nằm vật một
chỗ…
Phải thật lâu tôi mới
gặp lại mẹ, do “ ông trời” xui khiến mẹ
con tôi đồng hành trên một cung đường làm ăn. Thay đổi rất nhiều, mẹ gầy tong
teo, đôi mắt lá dăm của mẹ thì ngấn buồn nhìn tôi lảng tránh khiến tôi dù đã
lâu không mang hình bóng mẹ trong tim nữa vẫn se sắt lòng. Giấc mơ về mẹ tưởng
đã ngủ quên thì việc ngày ngày gặp mẹ đã khơi gợi tình máu mủ. Tôi vừa muốn gọi
mẹ ơi, lại vừa muốn quay gót mặc mẹ lầm lũi đi về căn nhà trọ tồi tàn với tuổi
xế chiều.
Tôi đang giằng co giữa
tình thâm nghĩa nặng với ký ức tuổi thơ thì biết, ngày xưa ấy khi chị em tôi
khóc ngoài hiên thì trong nhà, mẹ đã tự cột mình vào chân giường để giữ lòng
kiên quyết. Mẹ cả nghĩ, mẹ ra đi không mang theo thứ gì, nhà cũng không chia để
ba tôi hưởng trọn, lương ba tôi thì thừa sức nuôi chúng tôi ăn học, không có gì
phải lo lắng nữa. Tình cảm “ mẹ con” bị mẹ nhốt chặt vào tận đáy lòng, mẹ không
cho phép mình vì nó mà trở về. Tôi cũng đồng thời biết lý do ra đi của mẹ, hoàn
toàn không phải vì theo trai – như cha tôi vẫn nói, mà đấy là vì cha tôi quá vô
trách nhiệm, luôn hành xử thô bạo với mẹ. Lương ông rất cao, có sức khỏe nhưng
ông không chịu làm gì, không đưa cho mẹ đồng nào kể cả khi nhà đang túng thiếu,
cả nhà tôi sống trông vào gánh cháo của mẹ. Mẹ rất vất vả, nhưng không mấy đêm
được ngủ ngon giấc vì cha quá đòi hỏi, và mỗi lần không thỏa mãn thì đều hành hạ mẹ đau đớn, khiếp sợ. mẹ đã toan ly
hôn khi mới chỉ mình tôi, nhưng hồi ấy bà nội tôi còn sống rất cần người chăm
sóc. Rồi thằng mai ,con bích lần lượt ra đời khiến mẹ cam chịu. Mẹ cố chờ ngày
chúng tôi lớn lên mới thoát bể khổ, nhưng mỗi ngày với mẹ càng thêm cùng quẫn…
Tôi đã rất ân hận khi
biết rõ sự thật về mẹ. tôi không phải người được nói lời tha thứ, mà tôi cầu
xin được mẹ tha thứ. Tôi muốn mời mẹ về ở cùng để được bù đắp cho mẹ, chăm sóc
mẹ những ngày cuối đời. Nhưng tôi đang gặp trở ngại phía bên chồng, chồng tôi lỡ
hiểu về mẹ thậm tệ, vì vậy trong khi làm ăn đã có những va chạm với mẹ. Cả hai
người đều rất căng thẳng. Tôi vẫn đang cố lựa thời gian thích hợp để nói toàn bộ
sự thật về mẹ cho anh ấy hiểu và chia sẻ, bởi tôi tin sự chân thành sẽ đến được
trái tim. Nhưng mẹ lại từ chối. Mẹ nói, mẹ phải trả giá cho lỗi lầm của mình. “
người làm mẹ không vì bất cứ lý do gì bỏ rơi con mình”. Mẹ đã bỏ chúng tôi khi
chúng tôi cần được chăm sóc nhất, đấy là sự lựa chọn nông nổi và ích kỷ của mẹ.
Bây giờ , hãy để “ ông trời” trừng phạt mẹ.
Tôi mỗi ngày đều thắp
một nén hương câu xin trời phật mau giúp mẹ thanh thản, tha thứ cho tất cả những
ai đã nhìn ra lỗi lầm và hướng thiện.
Ngọc Khánh ( KHU TẬP THỂ
DƯỢC, HUẾ)