SỰC TỈNH CƠN MÊ

Mạnh bàng hoàng, như bừng tỉnh: Thúy sắp lên xe hoa, cô gửi thiệp đến mời anh. Thì ra, những cử chỉ ân ái, những lời lẽ ngọt ngào, cuộc sống nhung lụa mà cô dành cho anh suốt mùa trăng mật, giống như cái dây thòng lọng kết bằng những sợi gấm vóc đủ màu sắc quyến rũ, giả tạo, sẵn sàng siết vào cổ. Bên dưới cái đầu ngây dại của anh. Anh biết, Thúy muốn làm cái vẻ lịch sự thôi chứ chẳng có thầy thuốc nào lại đồng ý cho anh đi dự đám cưới Thúy lúc này…

Tiếng chân bước nhè nhẹ, Hạnh vào phòng như bóng t



hiên thần hộ mệnh, dáng dấp thanh mảnh trong bộ bà ba đen, gương mặt trái xoan, nước da trắng ngần, ánh mắt mơ màng thăm thẳm, đầy ắp tình yêu thương chân chật.
Trao vào tay Mạnh ly nước màu xanh sẫm, cô dịu dàng như tiếng gió thoảng: “Anh uống đi này, nó sẽ giải nhiệt rất tốt, thuộc Tây dùng nhiều làm anh phỏng hết cả môi rồi đấy.” Đỡ ly nước từ tay Hạnh, Mạnh chầm chậm uống từng miếng nhỏ, mùi hương thanh khiết, vị đắng dìu dịu, chân chất, chiết xuất từ nhựa cây rau má vườn nhà, vị đường ngọt từ thân mía, anh cảm giác như sức khỏe từ đâu tràn về, đầy ắp trong tim. Tâm hồn anh thanh thản, nhẹ nhõm như vừa thanh tẩy sạch bụi phàm nơi thế tục.
Hạnh đẹp quá! Vẻ đẹp thánh thiện của cô không thể tìm thấy ở bất kỳ người con gái nào. Mà không hiểu sao tới hôm nay anh mới cảm nhận được?
 Hai căn hộ liền sân, chung vách, Mạnh và hạnh thân thiết từ thuở cái bắp nướng chia đôi, thanh kẹo vừng xẻ nửa, cùng học chung một lớp. Mùa hoa bưởi đầu tiên thơm ngát vườn nhà, tình bạn hai người cũng đơm hoa kết trái, vị ngọt ngào trong tình bạn bỗng dậy chất men say nồng nàn của một thời mười chín  tuổi thanh niên. Họ yêu nhau, nhưng tình yêu chỉ thể hiện bằng ánh mắt, nụ cười, chứ nửa lời yêu chưa bao giờ dám ngỏ.
Hết phổ thông, Mạnh trở thành sinh viên trường đại học khoa học xã hội và nhân văn trên thành phố. Hạnh có mẹ già, các em còn nhỏ.
Bát cơm, manh áo cả gia đình thường thiếu trước, hụt sau. Hạnh chấp nhận xin việc làm tại công ty may ở gần nhà. Ngày nghỉ hằng tuần, họ vẫn gặp nhau, mọi người đều tin tưởng: Cặp uyên ương trai tài, gái sắc, lửa lại gần rơm.
Đường tiến tới màu gặt hôn nhân và hạnh phúc hẳn sẽ xuôi chèo mát mái.
Nhưng, thật khó có con đường nào bằng phẳng kết nối được từ hạ giới đến thiên đường.
Lên thành phố, tâm trạng Mạnh như chú muỗi miền quê, cứ ngơ ngáo, khát thèm cuộc sống phố phường hoa lệ.
 Mạnh sa vào cái bẫy tình yêu của Thúy – một nữ sinh viên học cùng khoa, con một đại gia trên thành phố, đã dụng ý rình bắt “con cừu non” đẹp mã, hiền lành, ngốc nghếch mới lên nhập học. Mạnh và Thúy, cả hai đều mãn nguyện vì đạt được dục vọng thấp hèn, nông cạn của mình.
Họ lao vào nhau say đắm, đam mê mãnh liệt, dường như cả thế giới này chỉ có một cặp tình nhân duy nhất. Thúy không có nết đẹp bẩm sinh nào đặc biệt. Bù lại, cô rất sành điệu ăn chơi, trưng diện.
Hơn thế nữa, Thúy còn tân trang cho người yêu đầy đủ tiện nghi như: Xe gắn máy đời mới, trang phục lịch sự, tiền bạc tiêu xài mặc sức.
Bạn bè thường gọi đùa anh là con cuốc đồng quê lột xác thành cánh hạc cao sang miền thượng giới. Dù bà Tâm, mẹ của Mạnh hết lời ca ngợi những đức tính tốt đẹp của Hạnh và nói lên nguyên vọng muốn chọn Hạnh làm con dâu, Mạnh chỉ cười trừ: “Mẹ già rồi suy tính lẩm cẩm”. Có lần bà Tâm bị bệnh nặng, Hạnh đưa bà vào viện, chăm sóc tận tình. Công bằng mà nói, Mạnh cũng động lòng trắc ẩn, nhưng anh tự ngăn cản tiếng nói của lương tâm bằng cách ngụy biện với chính mình: Ơn trả nghĩa đền , cuộc đời còn dài mà. Thực ra anh không đủ can đảm từ bỏ cuộc sống phồn hoa do Thúy mang lại, để lựa chọn cô gái quê hương tiết kiệm cả ngôn ngữ, đến đồng xu, cắc bạc! Thật hú hồn, may mà ngày xưa anh chưa hứa yêu Hạnh. Nếu không, bây giờ thành cái nợ khó lòng mà trốn nổi. Ồ, cái lưỡi con người mềm yếu mà lợi hại thật!
Mạnh và Thúy thường dẫn nhau đi nhà nghỉ để tận hưởng hương nồng trái ngọt của một thời hoa mộng chỉ những người đang yêu, mà thật giàu mới có được. Dịp nghỉ hè năm ấy Thúy mang ô tô du lịch để cùng người yêu đi du lịch Suối Tiên. Cao hứng, Mạnh muốn cầm lái xe dù lái chưa vững lại đã có hơi rượu tây, Mạnh đâm xe đổ quán café ven đường. May mà không ai thiệt mạng.
Thúy bị thương nhẹ, còn Mạnh nằm bất tỉnh, phải cấp cứu ở bệnh viện. Sau khi bồi thường thiệt hại cho chủ quán café, nộp phạt cho cơ quan an ninh, Thúy gọi điện cho bà Tâm lên chăm sóc con. Cô chạy trốn khỏi cuộc đời Mạnh từ bữa ấy.
Mạnh ra viện với một phần hai thân thể bất động, ngôn ngữ phát không chuẩn. Hạnh cùng bà Tâm luân phiên chăm nuôi anh ở bệnh viện. Giờ đây, Hạnh lại cùng bà Tâm đưa Mạnh vào bệnh viện y học dân tộc để tiếp tục chữa trị. Dần dần phần cơ thể bại liệt của Mạnh được bình phục, hy vọng tiếp tục học tiếp năm cuối cùng để thi lấy bằng tốt nghiệp cử nhân.
Nhìn dâu vào ánh mắt Mạnh, Hạnh hỏi:
-          Liệu sau này vào học, sức khỏe anh có bị sa sút nhiều so với ngày xưa không?
Mạnh đáp:
-          Anh tin rằng anh luôn có đầy đủ cả sức khỏe lẫn trí tuệ vì mẹ đã sinh ra anh lần thứ hai, còn em là ân nhân cứu mạng. Tai nạn lấy đi một phần sức khỏe của anh, nhưng nhờ đó mắt anh mới sáng.
-          Anh nói thế là sao? – Hạnh ngỡ ngàng.
-          Vì giờ anh mới nhận ra em!.

Kim Định