Hiếm ai được may mắn như Tùng và Loan. Cha mẹ đôi bên là
láng giềng kề ngõ, cùng dẫn 2 đứa tới lớp học buổi đầu tiên. Sung sướng ngỡ
ngàng trong bộ đồ mới, đôi bàn tay nhỏ xíu vụng về lọ lem màu mực tím, đôi bạn
sớm trở thành học sinh giỏi nhất nhì trong lớp.
ở làng quê thời ấy, thực phẩm cải thiện bữa ăn cùng lắm chỉ
là cua đồng, cá ruộng.
Thỉnh thoảng mới có người gánh bún từ chợ Hậu xuống làng
đổi gạo, các bà nội trợ mới chiêu đãi chồng con bữa bún nấu canh cua, món ăn
truyền thống ngọt ngào, làm dịu lòng người giữa trưa hè oi ả, vơi đi những nhọc
nhằn mưu sinh.
Mẹ Tùng chế món đặc sản này ai được ăn thì cũng phải mê. Mỗi
lần mẹ nấu canh bún, lại mời cả gia đình Loan một bữa chung vui.
Sau này, Loan trở thành vợ Tùng, cô đã thừa kế được bí quyết
nấu ăn của mẹ chồng.
Hai vợ chồng công tác trên thành phố, Tùng phụ trách phòng kế
hoạch, Loan là kế toán trưởng cùng một công ty. Thằng Hạc chào đời giữa lúc sự
nghiệp của cha mẹ trên đà thăng tiến.
Loan nhờ người thân giới thiệu cô Út Mùi ở tận miền Tây đến
giúp việc. Sau một thời gian, cô Mùi sinh dở tính, tự coi mình như người phụ nữ
thứ 2 của ông chủ. Cô tỏ ý phân bì những lúc mình phải chăm sóc em bé, mà Loan
được nằm nghỉ ngơi. Mùi thích làm duyên trước mặt Tùng, học đòi phấn son lòe loẹt.
Lo hậu quả không tốt cho gia đình, Loan bàn với chồng cho cô Út nghỉ việc. Tùng
nói:
-
Rồi ai sẽ chăm sóc con mình đây?
Loan quả quyết:
-
Có người lạ, sinh hoạt trong nhà mất tự nhiên.
Em sẽ ráng tranh thủ nấu ăn và chăm sóc con được mà.
Tùng đắn đo:
-
Tùy em. Nhưng anh sợ sẽ ảnh hưởng xấu đến công
tác của em ngoài cơ quan.
-
Không sao đâu anh. Các bà nội ngoại ngày xưa còn
một mình gánh vác việc nhà thời chiến tranh đấy thôi. Mình vất vả ngày nay có
nhắm nhò gì.
Thời gian gồng mình kiêm cả phần công việc ô sin, Loan gầy
sút đi trông thấy. Nhiều khi thấy vợ bận rộn chăm thằng Hạc, Tùng phải mua cơm
tiệm mang về ăn cho qua bữa.
Công tác của Loan ngoài cơ quan bỏ bê trễ. Áp lực trách nhiệm
ngoài xã hội, bổn phận trong gia đình, khiến cô ngã bệnh.
Tùng buộc phải chi phối
thời gian chăm sóc vợ con. Việc phấn đấu cho sự nghiệp và bươn chải mưu sinh sa
vào bế tắc. Bỗng sáng kiến lóe lên trong đầu Loan, cô bàn với chồng về quê đón
bé Hòa – em họ của Tùng, hiện đã bỏ học ra phụ giúp. Dẫu sao, người giúp việc
là họ hàng vẫn an toàn và yên tâm hơn nhiều người lạ.
Kế hoạch của Loan mua chóng thực thi. Bé Hòa lên thành phố,
lại được tới trường, sớm hòa nhập nếp sống văn hóa thành thị, mà vẫn giữ được
phong cách chân quê hiền thục.
Ngoài giờ chăm sóc cháu, Hòa lại giúp chị nội trợ gia đình.
Thằng Hạc được chăm sóc chu đáo, mập ú như củ khoai biết nói, suốt ngày vui
chơi bên cô. Vợ chồng Loan yên tâm công tác, lại có thời gian rảnh rang đi tập
thể dục dưỡng sinh mỗi ngày.
Một bữa Tùng nói với vợ:
-
Tiếp khách nhiều, anh ngán tận cổ mấy món ăn Âu,
Á ở nhà hàng thành phố rồi, anh ước chi ngày mai chủ nhật, được ăn món canh cua
đồng tuyệt hảo.
Cười vui vẻ, Loan thoáng chút thẹn thùng: “Được rồi, em sẽ
đưa anh về hoài cổ nghẹn!”
Bao lâu rồi Loan lại trổ tài nấu nướng. Ly rượu nếp nồng nàn
ấm dậy hồn quê, hương vị cá rô đồng chiên giòn nêm mắm ớt, sợi bún mềm tinh khiết
màu gạo, canh cua đồng nấu dấm mẻ ngọt lịm, mùi gia vị hào quyện dậy mùi thơm hấp
dẫn. Bữa ăn sum họp gia đình trong ngày nghỉ, Tùng không khỏi rưng rưng nhớ về
tuổi thơ nghèo khó.
Tùng hít hà mùi thơm, tận hưởng cảm giác ngọt ngào món bún
cua đồng chế biến từ bàn tay nhiệt tình khéo léo của Loan.
Kim Định
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét