Trâm ngồi xích lại gần Thương hơn nữa, anh quàng vai ôm chặt
cô vào lòng, miệng kề sát bên tai cô thì thầm: “Mình cưới nhau đi em!”.
Thương nghe chữ “cưới” một cái, tức thì cô giật bắn người đẩy
Trầm ra. Trầm trố mắt nhìn cô. Thương đặt tay lên ngực.
Không phải lần đầu cô mới
biết yêu, cũng không phải lần đầu cô nghe từ cưới xuất phát từ những chàng trai
chân thành. Nhưng cô sợ phải đối diện với điều này kinh khủng. Đối với một cô
gái, được người yêu ngỏ lời là hạnh phúc, nhưng với Thương, dù cô rất yêu người
ấy, nhưng cô không dám đáp lại. Cô không vượt qua nỗi sợ hãi thầm kín đeo đẳng
suốt mười mấy năm nay.
Mùa hè năm đó, Thương vừa bước sang tuổi 13, ở dưới miệt vườn
còn ngây ngô lắm, chưa dậy thì nữa là. Suốt ngày cô chỉ chơi đùa với đám con
nít cùng xóm, trai có gái có rất hồn nhiên. Mặt mày, da dẻ cô đen nhẻm, chỉ có
đôi mắt to tròn như hai hột nhãn là sáng long lanh, nụ cười giòn tan với hàm
răng trắng đều như hạt bắp. Rồi cuộc sống êm đềm ấy bị xáo trộn khu chú út đưa
người bạn cùng trường về chơi.
Người bạn đó là dân thành phố, rành rẽ nhiều thứ, bày vẽ nhiều
thứ mà đám con nít như cô vừa lạ lẫm, vừa thích thú. Người ấy nhanh chóng thân
thiết như chú út vậy nên Thương cùng đám bạn cứ rủ rê chơi cùng.
Thương rất hãnh diện vì được chú quý nhất, thường dành sự chỉ
bảo tận tình hơn, những món quà đặc biệt hơn.
Những lúc chỉ có hai chú cháu, người ấy ôm Thương, thơ lên
má Thương. Rồi một đêm khuya, khi cô còn lơ mơ ngủ, bỗng thấy có người chui vào
mùng, ôm lấy mình, vuốt ve khắp người, sờ vào “chỗ kín”. Thương giật mình định
la lên thì người ấy bịt miệng Thương lại, thì thầm chú đây, đừng sợ!
Thương không hiểu chú làm gì giữa đêm hôm khuya khoắt thế
này nhưng không dám hỏi. Rồi chú nằm xuống
bên cạnh Thương. Chú bảo chú thương bé lắm, chú luôn nhớ bé nên lúc nào cũng
mong được ở gần bên bé. Cô thắc mắc, thì thường ngày cô biết là chú thương cô
mà, có gì lạ đâu? Chú lại cầm tay cô đưa vào chỗ kín của chú. Thương cũng thấy
lạ lạ, cô không biết chuyện này là gì cả, nhưng cô cũng thinh thích nên để im.
Mấy hôm sau, chú rủ cô bé đi hái ổi rồi dẫn tới chòi lá cuối vườn. Chú lại làm
những cử chỉ hôm trước, lần này mạnh hơn khiến cô đau, vì vậy cô xô chú ra rồi
bỏ chạy.
Lần thứ 3, chú dỗ dành mãi, nói toàn những lời yêu thương,
bé lại chiều lòng. Chú nói, lớn lên chú sẽ cưới cháu làm vợ. Thế nhưng ngày hôm
sau chú trở lại Sài Gòn, và kể từ đó bặt tin luôn, nghe đâu đã định cư ở nước
ngoài.
Những kỷ niệm đó cứ lẩn quẩn trong đầu Thương với dấu hỏi to
tướng. Đến khi dậy thì, rồi trở thành thiếu nữ, dần dần cô mới có hiểu biết về
giới tính, và cô đã lần lượt tìm thấy câu trả lời. Thì ra, cô đã bị lạm dụng
tình dục trong khi còn thiều hiểu biết.
Cô đau khổ vô cùng khi biết rõ sự thật, rằng cô không còn
trong trắng. Từ đó cô hoảng sợ khi thấy đàn ông đến gần, bày tỏ thái độ thân hiện
với mình. Nhiều chàng trai thấy Thương lạnh lùng, tưởng là cô kiêu kỳ, càng
thích chinh phục.
Nhưng dù cho nhiều khi cô rung động trước ai đó, cô vẫn
không dám mở lòng mình. Năm tháng qua đi, nỗi đau rồi cũng vùi lấp, Thương nghĩ
rằng, có thể có người đàn ông nào đó cao thượng, sẽ bỏ qua sai lầm của cô.
Cô cũng cho mình cơ hội để yêu người. Nhưng nỗi ám ảnh của
quá khứ như một bóng ma, khi người yêu nhắc tới từ “cưới” thì cô sực tỉnh, nỗi ám ảnh lại bùng lên. Và thế
là chạy trốn.
Thương quen Trầm trên mạng, cô cũng chỉ nghĩ là chia sẻ những
tâm sự qua những dòng chat ảo mà thôi. Nhưng Trầm lại rất thật lòng. Khi thấy
Thương giật bắn người đẩy anh ra, Trầm linh cảm cô có một nỗi sợ hãi nào đó
đang không chế. Anh đã từng có một người chị họ con ông bác ở gần nhà, nhảy xuống
sông tự vẫn khi mới 17 tuổi và để lại lá thư tuyệt mệnh, xin ba má tha thứ khi không chịu đựng nổi cảm giác dày vò vì bị
làm nhục.
Trầm chat với Thương, rằng nếu em không muốn đến với anh bằng
tình yêu, thì hãy xem anh như một người bạn. Hãy cho anh cơ hội giúp em. Hãy bằng
lòng đến gặp chuyên gia tâm lý, họ vẫn giữ bí mật cho em, nhưng sẽ đưa em thoát
khỏi ám ảnh.
Anh sẵn sàng đợi để nhận được câu trả lời. Một tháng sau,
Thương nhắn lại đồng ý. Trầm nhắn cho cô thông tin của chuyên gia mà anh tin tưởng.
Một thời gian sau, Thương cảm thấy dễ chịu hơn, những lần sau cô muốn anh cùng
đi với nhau. Và sau nữa, họ cùng đi với nhau, nhưng ít đến chuyên gia tâm lý
hơn, mà cùng đi đến những nơi thiên nhiên tươi đẹp, thanh bình.
Những kỷ niệm đẹp, những giây phút êm đềm bên nhau ngày càng
nhiều, càng khảo lấp dần tâm trí cô.
Cho đến một ngày, khi cả hai cùng nhau đi lên đỉnh Bà Nà,
cùng ngắm bốn mùa xuân, hạ thu đông trong một ngày, Thương nắm tay Trầm, kéo
anh sát vào người và nói thì thầm vào tai anh: “Mình cưới đi anh!”.
Mây bay quấn quýt hai người, che họ đang chìm trong nụ hôn nồng
cháy. Và khi mây trôi đi, họ nhìn thấy trong mắt nhau ánh rạng ngời hạnh phúc.
Song Phương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét