TIẾNG KHÓC

Lanh đẹp, thông minh và học rất giỏi nhưng bạn bè bảo cô hâm. Cô có nhiều bạn khác giới, cô cũng đã yêu nhưng mối tình nào cũng tan vỡ ngay cái hôn đầu tiên. Những chàng trai sau khi thất tình quay lại nói Lanh là điên, là bị bệnh thần kinh vì chẳng ai bình thường mà khi yêu lại không cho người yêu hôn, không co người yêu vuốt ve, âu yếm…

Chỉ có Nghĩa nhìn tính cách ấy của Lanh bằng ánh mắt thiện cảm, nể trọng. Anh bảo, thế mới là cô gái đứng đắn, không ngoan, biết giữ mình.
Lanh yêu Nghĩa về lời khen ấy, và hai người tiến đến hôn nhân sau một năm yêu nhau mà không hề có một nụ hôn.
Nghĩa hồi hộp chờ đợi một đêm tân hôn hạnh phúc trọn vẹn của tình yêu và sự khám phá. Vậy mà thật khủng khiếp khi đèn vừa tắt, anh ôm Lanh vào lòng thì Lanh rú lên, đẩy mạnh anh bằng tất cả sức lực mà cô có rồi ôm chặt đầu lao góc nhà luôn miệng đuổi Nghĩa đi. Nghĩa vội bật đèn, anh bàng hoàng khi thấy Lanh không còn  là cô dâu xinh đẹp mà chỉ mấy phút trước đó anh đã ngất ngây. Giờ đây, cô như một kẻ tâm thần lên cơn vật vã, như con thú bị thương hung dữ…
Ánh sáng làm Lanh tỉnh lại những đêm ấy Nghĩa chỉ được nằm cạnh vợ khi cô say giấc sau khi uống hai liều thuốc ngủ. Vậy mà trong giấc ngủ Lanh vẫn thấy ác mộng, Lanh khóc từng cơn trong tiếng ú ớ, giẫy đạp. Tiếng khóc trong đêm của Lanh nghe gai hết cả người.
Chính Lanh cũng không ngờ ám ảnh tuổi thơ lại khủng khiếp như thế.
Năm ấy Lanh 11 tuổi, một ngày bố mẹ phải về quê vì bà nội ngã gẫy chân, mẹ gửi Lanh cho vợ chồng cô hàng xóm trông cháu giúp. Ngỡ sáng đi tối về, nào ngờ hôm ấy mưa lớn, bố mẹ Lanh không về được. Cô hàng xóm về nhà mẹ đẻ chơi cũng mắc mưa nên ở lại nhà mẹ. Đêm ấy trở thành ác mộng khủng khiếp đối với Lanh. Đôi mắt đỏ ngầu của lão trong đêm mưa sấm sét như con ma cà rồng cùng những hành động cuồng bạo và cơn đau xé ruột khiến Lanh sợ đến điên loạn. Giá như Lanh ngất đi được thì đỡ biết bao, đắng này…
Sau đêm ấy, Lanh ốm cả tháng trời. Bố mẹ phải chuyển nhà đi nơi khác, Lanh mất một năm học để chữa bệnh tâm lý. Mãi 3 năm sau Lanh mới trở về là cô bé xinh tươi, vui vẻ, thông minh, học giỏi.
Nghĩa không hề biết những gì Lanh đã trải qua nhưng hình ảnh Lanh hoảng loạn cùng tiếng thét của cô trong đêm tân hôn và tiếng khóc của cô cho anh lờ mờ hiểu được những gì đã xảy ra.
Vốn nhân hậu và yêu Lanh thật lòng nên Nghĩa không tra hỏi chuyện quá khứ của vợ mà ngược lại, anh rất dịu dàng, tế nhị. Anh bảo: “Nếu em chưa sẵn sàng cho đêm tân hôn thì chúng mình ngủ riêng, khi nào em vượt qua được chính mình thì sang ngủ với anh nhé”.
Tình yêu của chồng giúp cô bớt mặc cảm, nó như chỗ dựa để cô cố gắng giữ lấy hạnh phúc của mình. Lanh đã đồng ý cho chồng ôm hôn nhưng cũng chỉ là lúc ban ngày, khi cô nhìn rõ mặt anh, biết chắc là anh.
Tối đến, khi thấy chồng ôm gối đi ngủ, Lanh xót xa thương chồng lắm nhưng cô không khống chế được cảm xúc trong lòng, nỗi sợ hãi cứ cuống cuồng bấn loạn.
Có lúc cô đã muốn giữ chồng lại bên mình nhưng người cô như cứng lại.
Đã có lúc Lanh nghĩ đến chuyện chia tay để giải thoát cho chồng, nhưng thấy Nghĩa yêu thương cô hết mực thì cô lại sợ hãi khi nghĩ đến ngày không có anh.
Thế rồi chẳng ai bảo ai, tự nhiên trưa ấy, khi mặt trời như đổ lửa xuống đường, họ nhắn tin cho nhau về nhà. Sau cái trưa hôm ấy, hễ nghe đến ba từ đêm tân hôn , vợ chồng Lanh lại nhìn nhau tủm tỉm cười. Lanh thầm thì: Có ai nói trưa tân hôn không nhỉ? Chỉ có chúng mình duy nhất trên đời và em hạnh phúc nhất trên đời vì được anh yêu đến thế.

Lê Trần

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét