“THỬ TƯỞNG TƯỢNG TÌNH YÊU RA MÀU SẮC THÌ ĐÓ CHÍNH LÀ MÀU XANH THẪM CỦA BIỂN CẢ VÀ MÀN ĐÊM. THOẠT NHÌN TA CỨ NGỠ NÓ ĐƠN ĐIỆU
TẺ NHẠT NHƯNG THẬT RA NÓ LẠI BIẾN ĐỔI KHÔN LƯỜNG KHÔNG THEO MỘT QUY LUẬT NÀO CẢ,
CŨNG GIỐNG NHƯ CÁI NA NÁ TÌNH YÊU THÌ CÓ HÀNG NGÀN NHƯNG ĐÍCH THỰC TÌNH YÊU CHỈ
CÓ MỘT”
Nên nhiều lúc Tuyết ngỡ đã gặp được cái nửa đích thực của đời
mình, cô nàng cố sức để nắm giữ thì Thực lại càng như bị đẩy ra xa hơn. Dường
như tình yêu cũng trở nên chán ngán kể từ khi hai người đã quá quen thuộc nhau,
cái Tuyết cần là sự mãnh liệt trong tình yêu nhưng cái bạn trai cô cần chỉ là sự
yên ổn. Cô là một ca sỹ kiêm người mẫu thời trang khá nổi tiếng mấy năm trở lại
đây trên khắp các sàn diễn còn anh chỉ an phận trong quỹ lương của một công chức
bình thường. Từ nhỏ, cô đã nổi tiếng quậy phá trong trường học khiến cho bố mẹ
cô nhiều lần bị nhà trường gửi giấy mời đến để bàn về cách giáo dục.
Nhưng không vì thế mà cô bớt nghịch , cô bắt một túi cào cào
châu chấu rồi nhỏ đầy mực vào đó chờ trống vào lớp mới thả ra. Chúng bay tứ
tung trong phòng và một loạt áo trắng đồng phục của các bạn bị lem bẩn, kết quả
là cô bị phạt quét dọn nhà vệ sinh một tuần. Tuy vẻ bề ngoài ngỗ ngược như con
trai nhưng thực ra cô sống rất nội tâm. Có khi đang trong giờ học mà cứ mải ngắm
một con chim lẻ bạn đang buồn bã trên cành hay mấy chiếc lá bàng héo úa sắp lìa
cành mà thấy lòng xốn xang lạ thường.
Theo quan niệm của cô thì lãng mạn là phải mạnh dạn làm theo
lời trái tim mách bảo và Tuyết đã tự tay viết một lá thư tỏ tình với thầy giáo
dạy thể dục của mình, rồi hẹn thầy đến một quán lá ven sông để trực tiếp thổ lộ
tình yêu đầu của tuổi học trò. Nhận được lá thư đó thầy giáo của tuyết cũng đến
nơi hẹn nhưng không phải đi một mình mà đến cùng bạn gái của thầy. Thầy vui vẻ
giới thiệu: “Đây là Nhi, vợ sắp cưới của thầy. Còn đây là cô học trò thông
minh, hiếu động nhưng có đời sống nội tâm không đơn giản chút nào”. Cô ấp úng:
“Thưa thầy em…xin lỗi”. Thầy giáo gạt đi: “Tôi phải xin lỗi em mới đúng, thật
tình tôi rất quý mến em nên mới giúp đỡ em nhiều như thế nhưng không ngờ lại
khiến cho em hiểu lầm. Em hãy dịu dàng hơn để mọi người dễ đón nhận”. Cô mím chặt
môi để không bật ra tiếng khóc rồi vội chạy ra khỏi quán, Tuyết không hiểu tại
sao thầy giáo lại đối xử với mình như thế. Thường ngày, mỗi khi Tuyết bị phạt
thì thầy thường làm cùng rồi lựa lời khuyên nhủ, đôi khi còn cho mượn bờ vai để
cô khóc một trận thỏa thích. Chưa bao giờ cô tâm sự chuyện gì với ai nhưng với
thầy lại không giữ điều gì làm bí mật cho riêng mình. Cô tìm đến một ngôi chùa
hoang không có Phật ở cách xa nhà mình và trốn ở đó để không ai tìm thấy mình.
Mấy ngày sau, bố mẹ mới tìm thấy Tuyết trong tình trạng bị
kiệt quệ về tinh thần. Cô được đưa đến bác sỹ tâm lý điều trị, xem ra sắc thái
có khá hơn nhưng tính tình thì thay đổi hẳn. Cô sống trầm mặc, thu mình lại và
không bao giờ tâm sự với ai nữa. Tuyết quyết tâm trở thành một người nổi tiếng
để được bố mẹ chấp nhận mình và cô đã làm được điều đó. Có ai biết, cô đang tự
đắp lên mình một chiếc mặt nạ để che dấu bộ mặt thật. Cô nghĩ: “Chẳng ai có thể
khẳng định mình không bao giờ đeo mặt nạ, biết đâu đàng sau cái mặt nạ này lại
là cái mặt nạ khác tinh xảo hơn”. Trên sàn diễn, trông cô thật khả ái đáng yêu
trong những bộ trang phục rất ấn tượng hay những bài hát làm say đắm lòng người.
Lần này, cô quyết định yêu Thực cốt để làm vui lòng bố mẹ. Anh không phải tuýp
người năng động, ham kiếm tiền nhưng lại rất chu đáo. Hai người sống chung cùng
nhau như vợ chồng thực sự nhưng mỗi khi Thực đề cập đến chuyện kết hôn thì Tuyết
lại tìm cớ để trì hoãn. Cô cho rằng, một hôn lễ đẹp không có gì đảm bảo cho một
cuộc hôn nhân hạnh phúc, nó chỉ diễn ra cho người khác nhìn vào và trầm trồ
khen ngợi mà thôi. Thành công nối tiếp thành công, trên đầu cô đang có cả một vầng
hào quang sáng chói nhưng khi bước chân về ngôi nhà hai người đang “sống thử”
thì lại thấy tẻ nhạt vô cùng. Anh đi làm đủ 8 giờ theo luật định, thời gian còn
lại dành cho việc chợ búa cơm nước và ngồi xem ti vi chờ Tuyết về.
Không chịu được cuộc sống ngột ngạt vô vị ấy sau gần một năm
chung sống, Thực như bị dội một gáo nước đá vào mặt khiến cho nó tê dại đi khi
nghe lời đề nghị: “Chúng mình kết thúc ở đây đi!”. Cô đã thò một chân sang tuổi
30 mà vẫn cứ như người đi trong mộng. Cô bị tiếng sét ái tình của chàng họa sỹ
thiết kế sân khấu đánh trúng tim và tự nguyện phục tùng anh ta như một chú cún
con trung thành bên chân chủ. Tình cờ, cô gặp lại Thực trong hội chợ triển lãm
ô tô. Anh đang đi chọn xe cùng bạn gái, trông anh như vừa được lột xác thành một
người hoàn toàn khác.
Cô tiến thẳng đến trước mặt anh với vẻ mặt không có chiến
tranh nhưng có một chút hờn giận: “Anh khá lắm, quả là anh đã chọn được một bác
sỹ tốt nên mới có thể điều trị cho anh nhanh khỏi bệnh đến thế”.
Anh cười nói: “Cám ơn em, anh đã từng sống nhờ rượu nhưng
bây giờ thì tốt rồi. Nhờ có sự thất tình đó mà anh đã vững vàng hơn nhiều”. Cô
cũng thật lạ, đã chia tay người ta rồi mà mình cũng đã có bạn trai khác nhưng
khi nghe người ấy có bạn gái mới thì trong lòng lại rất lộn xộn và còn muốn thử
xem cô ấy có gì hơn mình nữa chứ. Tuyết leo lên xe taxi mà không hiểu mình đang
muốn tới nơi nào. Khi nghe lái xe hỏi:
“Cô cần tới đâu?”. Cô nổi cáu vô cớ: “Anh thật nhiều chuyện,
có đường thì cứ việc lái, tiền tôi trả”. Anh ta lắc đầu: “Đồ khùng!”.
Ngồi trên chiếc xe không điểm đến đang lướt như bay trên đường
phố trong đầu cô chợt bật lên câu hỏi: “Không biết mình nhầm hay tình yêu nhầm?”.
Yên Chi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét