NHÌN
LINH VÀ VỢ RÍU RÍT CHUYỆN TRÒ TRONG BẾP, LÒNG BÌNH XAO XUYẾN MỘT NỖI NHỚ. QUẢNG
THỜI GIAN BÌNH VÀ LINH CÙNG LÀM CHUNG VỚI NHAU CHẲNG NHIỀU CHỈ 7 NĂM TRONG CẢ
CUỘC ĐỜI. SAU ĐÓ LINH THI ĐƯỢC XUẤT HỌC BỔNG ĐI CANADA VÀ MỖI NGƯỜI MỘT NGẢ, NHƯNG
NHỮNG NGÀY CÙNG LÀM VIỆC CHUNG ẤY ĐÃ ĐỂ LẠI TRONG LÒNG BÌNH NHỮNG KỶ NIỆM THẬT
ĐẸP, THẬT TRONG SÁNG KHÓ QUÊN.
Bình không quên ngày Linh đến nhận việc. Nghe tin sắp có
nhân viên mới về phòng, cả phòng bàn tán xôn xao. Lý lịch của Linh được mọi người
nói vanh vách – gia cảnh, chồng con…- chẳng thiếu điều gì, chỉ có thừa mà thôi.
Chẳng hiểu sao, lúc ấy lòng Bình bỗng thấy hồi hộp một nỗi mong ngóng khó tả. Cảm
giác mong ngóng, hồi hộp gặp cô nhân viên mới làm Bình ngạc nhiên, bối rối. Anh
thầm bật hỏi: Vì sao? Vì sao – anh không trả lời được, chỉ thấy vui vui, thinh
thích.
Linh mảnh mai, xanh xao, trông cô nhẹ nhàng, yếu ớt như một
cành liễu. Nhiều chị đồng nghiệp nhìn cô ngại ngần, áy náy. Nhìn Linh – cảm
giác khát khao được che chở, được làm chỗ dựa cho người đồng nghiệp mới chợt
bùng lên mãnh liệt trong Bình. Anh như thấy gắn bó và có trách nhiệm trước cô bạn
đồng nghiệp mới.
Ông trời như thấu hiểu được nỗi lòng Bình – Linh được phân
công vào làm cùng nhóm nghiên cứu với Bình. Họ gắn bó với nhau từ đấy.
Chẳng như vẻ bề ngoài yếu ớt, Linh là một phụ nữ mạnh mẽ,
thông minh, đầy bản lĩnh và cũng rất nữ tính.Làm việc cùng Linh, Bình như bị cuốn
hút, anh thấy say mê với nghề và yêu nghề hơn. Càng ngày anh càng thấy gắn bó với
cô bạn đồng nghiệp. Nhiều đêm hình bóng Linh về trong giấc ngủ của anh để lòng
anh xao xuyến, bâng khuâng một nỗi nhớ.
Bình không nhớ sao được. Anh có bao hình ảnh của Linh để nhớ,
để nghĩ. Những ngày hai đứa cùng đi xuống nhà máy chạy thực nghiệm, cùng làm ca
làm kíp, cùng đói ăn, đói ngủ, cùng lo đến thót lòng những khi kết quả không
ưng ý, cùng vui đến trào nước khi nghiên cứu thành công…Bao kỷ niệm vui buồn có
nhau..Còn hạnh phúc nào hơn khi có người cùng chia sẻ.
Bình chẳng quên được những chăm sóc nhỏ nhặt nhưng thật chu
đáo của Linh đối với anh. Biết đàn ông lười giặt giũ nên mỗi khi Linh giặt quần
áo bảo hộ của mình là cô lại giặt luôn cho anh. Cô cẩn thận đơm lại những cái
khuy gần đứt, mua cho anh thêm một cái mới để anh thay đổi…Cô còn tự pha chế dầu
gối đầu cho anh khi nghe anh phàn nàn: Chẳng biết dùng dầu gối đầu nào cho hết
ngứa đầu…
Linh làm mọi việc tự nhiên không một lời chê trách, kể lể.
Những ngày ấy Bình thấy cuộc sống thật ngọt ngào hạnh phúc.
Lòng anh rộn rã mỗi khi bước vào một ngày mới. Nhưng cũng không phải không có
những phiền muộn.
Phần thấy Linh và Bình thân nhau và cũng đẹp đôi nên mọi người
hay trêu. Ban đầu là những lời trêu đùa gán ghép tếu táo vô thưởng vô phạt. Sau
là thầm thì nhỏ to nghi ngờ. Ai biết ma ăn cỗ.
Linh vẫn vô tư. Những lời nghi ngờ to nhỏ chẳng đụng gì đến
cô. Có lần cô đã nói với Bình:
- Mình chỉ sợ mình làm điều sai thôi. Khi mình không làm gì
sai thì chẳng có gì phải sợ…
Bình biết tính Linh thẳng thắn chân thật nên cô được chồng
tin yêu, nể trọng. Cô chẳng sợ những lời đàm tiếu. Còn anh..ớt nào mà ớt chẳng
cay. Cho dù anh có chung thủy cách mấy thì vợ anh cũng chẳng nén nổi cơn ghen
khi phải nghe những lời trêu đùa gán ghép của thiên hạ về chồng mình. Chị dằn hắt,
đay nghiến, giận hờn, trách móc thậm chí
mạt sát chồng mặc cho anh thanh minh với những lý lẽ, chứng cứ đầy sức thuyết
phục.
Bình khốn khổ vì những cơn ghen bóng ghen gió của vợ.
Cho đến lần vợ anh phải mổ dạ con, Linh đã xin nghỉ phép 3
ngày để vào bệnh viên chăm chị. Cô bảo với chị:
- những ngày đầu người mới mổ phải nằm bất động, cần người
chăm sóc tỷ mỉ. Với lại…phòng toàn đàn bà, để đàn ông chăm sóc không tiện…Chị để
em chăm cho chị..
Nói rồi cô nháy mắt, cười, nói thầm:
-….Với lại em vào đây là lấy cớ để trốn đi xuống nhà máy đấy…Chị
giúp em nhé…
Ra chị lại là người làm ơn. Linh tế nhị thế đấy.
Nhìn Linh cần mẫn, chu đáo chăm sóc cho mình thật vô tư
trong sáng – lòng chị dịu đi trong nỗi ngượng ngùng ân hận.
Linh không hiểu những gì mình đã mang đến cho vợ chồng Bình
trong 3 ngày ấy, nhưng Bình nhớ mãi.
Anh thầm cảm ơn Linh. Không chỉ vì cô giúp anh đỡ vất vả. Điều
quan trọng hơn là cô đã làm thay đổi cuộc sống vợ chồng anh.
Vợ Bình tuy chẳng mất đi bệnh ghen cố hữu của đàn bà, nhưng
chị đã thay đổi.
Chậm chạp thôi, nhẹ nhàng thôi, nhưng đã thay đổi..
Bình loáng thoáng nhận ra sự nhẹ nhàng tế nhị của Linh trong
lời ăn tiếng nói, thái độ, cử chỉ của vợ…Anh thấy vui và càng yêu mến Linh hơn.
Đôi lúc nhìn Linh, lòng Bình chợt bùng lên cảm giác yêu
thương đến cồn cào. Đôi lúc anh không ngủ được vì nỗi nhớ bâng khuâng. Nỗi nhớ ấy
thật da diết, mãnh liệt khi Linh phải đi công tác miền Trung một mình mà không
có anh. Nhớ và lo…Bình bỗng hoảng sợ tự hỏi: Mình yêu Linh thật rồi?
Không ít lần Bình ngỡ mình không né giữ được tình cảm. Mỗi lần
như thế anh bỗng thấy sợ…Nỗi sợ hãi làm anh toát mồ hôi. Anh sợ mình làm điều
sai trái. Sợ tình bạn rất mức thân thiết gắn bó giữa anhjh và Linh đang có bỗng
dưng mất đi. Anh sợ…
Nỗi sợ ấy đã giúp anh giữ được tình bạn cho đến ngày nay..
May thế….
T.Nam
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét