“ Anh là cái bóng đèn
60w trong một hiên nhà sương mù buổi tối, và anh quy tụ tất cả những con thiêu
thân bất thường lao vào mình, chúng cháy và rơi bộp xuống đất”.
Cô bạn tôi đã viết câu
này trên wall facebook của mình khiến ai cũng hiểu đây là một đoạn thư tình có
ý đay nghiến một gã 60w nào đó. Riêng tôi lại là chỗ thân thiết của cả chàng và
nàng. Lúc mới yêu chàng, bạn gái tôi khoe ầm ĩ cứ như vừa bắt được báu vật. lúc
đó cô ấy ngĩ anh ta là đèn pha 1000w, thứ đèn chiếu sáng sân khấu mời gọi côn
trùng của cả thành phố lao cánh vào cơ đấy.
Anh ấy là người thành đạt, hòa nhã,
dễ thương, nói dịu dàng, yêu dịu dàng. Đã từng trải qua một cuộc hôn nhân, sau
đó anh vẫn đối xử rất tốt với người vợ cũ, anh thường con trai, hiếu thảo đặc
biệt với cha mẹ, nhiệt tình với bạn bè. Khi bị người khác chơi xấu, anh luôn có
hai từ “ không nỡ” để làm hòa với họ. Anh không giận ai lâu, không nặng lời khi
bực bội, không trách móc.
Mới đầu cô bạn tôi hạnh
phúc lắm, bản tính cô ấy yêu thích yêu người hơn nhiều tuổi để được nâng niu.
Đôi khi cô ấy thoáng qua nỗi lo để tuột tay đánh mất người đàn ông lý tưởng, vì
anh là mẫu người quá” đặt hàng” với đối tượng phụ nữ đã có chỗ đứng trong xã hội
mà vẫn đang độc thân.
Cô ấy còn ví mình như
đang ôm một con bê đi trên cầu treo mỏng manh, dưới sông là hàng đàn cá sấu
đang nhe răng há mồm, nếu mình sảy chân để rơi mất con bê xuống thì…
Yên ấm chưa được bao
lâu, cô bạn tôi bắt đầu có biểu hiện cáu bẳn,cô bắt đầu ghen với những người phụ
nữ xung quanh anh.” Mẹ chỉ hơi cảm thôi cũng triệu anh về đưa đi khám. Sao mẹ
không bao giờ nhờ 3 người con khác trong nhà?”; “ vợ cũ của anh hình như vẫn
nuôi hy vọng anh sẽ quay lại?”; “ cô nhân viên của anh sao lại dám nhờ sếp đi
nhật mua hộ laptop giá rẻ”..
Cô bạn tôi không chịu
nổi cái tính tốt và khả năng “ không biết từ chối” của anh.
Qua những câu chuyện kể
của chính anh, cô phát hiện ra người vợ cũ đã từng đòi lý dị với lý do “ anh
không bao giờ khiến cho em cảm thấy mình được ưu ái hơn những phụ nữ khác xung
quanh anh. Anh đối xử tốt với mọi người không phải vì tốt bụng mà đôi khi vì
nhu nhược. Anh không khiến người ta sợ, các nữ nhân viên bờn lơn với anh, phụ nữ
lợi dụng anh”.
Người vợ cũ đã từng uất
ức vì chồng mình vẫn quan tâm thăm hỏi những người yêu trước đó. Khi chị gặng hỏi
thì anh luôn trả lời ậm ừ, anh không thể một lần nói dối để người đàn bà của
mình dịu lòng, nỗi nghi ngờ càng tăng. Anh không tìm cách để họ nguôi cơn ghen
và nỗi ám ảnh bị dối lừa.
Có một cảm nhận giống
nhau giữa những người đàn bà của anh, đó là: họ đã từng biết đến cử chỉ yêu dịu
dàng từ anh, nên họ không thể chịu nổi khi hình dung rằng nỗi ngọt ngào đó anh
đang tặng một người khác.
Cô bạn tôi cảm thấy
mình thảm bại khi vô tình đọc được tin nhắn anh gửi cho một phụ nữ. Cô không thể
tin anh lại biết nhiều cách để nói về cảm xúc đến thế. Hóa ra, mọi phụ nữ liên
quan đến anh đều có cá tính mạnh và đều ghen điên loạn. Anh đã làm cho họ trở
thành bất thường.
Cô bạn tôi kể : “ mình
đã từng sung sướng với ý nghĩ “ ta là người đặc biệt” vì đã khiến một chàng đặc
biệt si tình. Cuối cùng mới biết, “ mình là con thiêu thân bình thường”, cùng với
những con thiêu thân khác lao vào một cái bóng đèn, chứ đâu phải là cái bóng
đèn lao vào mình”.
Sự việc cuối cùng để cốc
nước tràn ly và người vợ viết đơn ly dị là vào cái lần anh tỏ ra một mực bênh mẹ,
trách vợ không hiếu thuận. Người vợ thấy đơn độc và bẽ bàng vì có nhiều người
chứng kiến. Chị cảm thấy dằn vặt khô sở trong suốt giai đoạn chờ ra tòa ly hôn,
còn anh vẫn cứ ấp úng trước những lời khuyên trái ngược của mọi người.
Anh không dám đề nghị
chị nghĩ lại, cũng không dám nói “ đồng ý”. Anh sợ bày tỏ tâm trạng, anh trốn
tránh. Chị càng tổn thương. Khi ra tòa, vị thẩm phán hỏi đùa: “ anh chị đã nghĩ
kỹ chưa, không khéo sau này lại mất công cưới lại nhau”. Chị cười và nói “ giá
như cái hôm tôi viết đơn, anh ấy ôm tôi một cái và nói một câu gì đó, chắc giờ
này chúng tôi đã không ngồi đây. Giờ thì muộn rồi”.
Toàn bộ câu chuyện ly
hôn sau này cô bạn tôi đã được nghe bà mẹ anh kể lại. Cô cũng gặp những tình huống
tương tự và phát hiện rằng tính thiếu cương quyết ở anh mà cô từng nhầm lẫn
thành “ nhân văn” đã khiến cô phát rồ. Cô chỉ muốn mạt sát một câu gì đó cho hả
giận. “ Anh ấy có năng lực làm người khác mất sức chịu đựng, hay nói cách khác
– khiến cho những phụ nữ điềm đạm trở nên nóng nảy, người từ tốn trở thành ghen
tuông, người tỉnh táo thành lố bịch”.
Cô quyết định chia tay
trước lễ ăn hỏi một tháng. Bạn tôi hẫng hụt lắm. mỗi lần gặp nhau, tôi vẫn động
viên để cô ấy lạc quan lên. Còn cô cứ lo lắng, anh ta ngoài kỷ niệm ra, đã để lại
cho cô một tật xấu khiến cô rất khó được yêu sau này. Tật phản ứng thô bạo và mạt
sát người mà trong lòng mình vẫn còn yêu.
Nora Thi