CUỐI ĐƯỜNG CỦA NHỮNG CHUYẾN ĐI XA

Ngay từ hồi bé, tôi đã ước mơ những chuyến đi xa. Những chuyến đi tới vùng đất lạ, chưa từng có ai đặt chân đến bao giờ. Ở đó, tôi sẽ gặp những người mới mà tôi  không biết là ai. Tôi sẽ sống một cuộc sống xa lạ, không như cuộc sống ở làng. Tôi không biết hết những gì đang chờ đợi mình ở cuộc sống đó nhưng tôi nghĩ, nó chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn cuộc sống ở làng.



Chuyến đi xa đầu tiên của tôi là vào giữa năm lớp mười. Các sinh viên đại học sư phạm về thực tập ở trường cấp ba nơi tôi học gần 2 tháng. Trong khoảng thời gian đó, các thầy cô đã phả vào cuộc sống buồn tẻ ở làng một luồng sinh khí mới. Lần đầu tiên, chúng tôi được gặp gỡ, trò chuyện, đi chơi và vui đùa thật gần gũi với những người phố về mà không hề có một khoảng cách nào. Ngày chia tay các thầy cô thực tập, cả lớp tổ chức một chuyến đi đến núi non nước. Núi chỉ cách làng tôi  chừng 30 cây số. chúng tôi đi bằng xe đạp. Đó là một chuyến đi khó quên.. Tôi thấy mình thật may mắn và hãnh diện. Ở làng tôi, có nhiều người cả đời chưa bước qua được chiếc cầu sắt cũ kỹ , con đường duy nhất về làng. Chiếc cầu bắc qua con sông có những giề lục bình hoa tím trôi mênh mang, buồn tê…
Rốt cuộc thì tôi cũng được đi xa thật sự vào năm thi đậu đại học. Tôi vô TPHCM nơi đó người xe qua lại tấp nập, với những ngã tư đèn đỏ đèn xanh chớp sáng liên hồi, những khu cao ốc của kính sáng loáng, những cô gái mắt xanh môi đỏ sang trọng và thật xinh đẹp. họ khác xa những con gái ở làng tôi. Họ thuộc về một thế giới khác.. Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi nhận ra học giỏi chưa hẳn đã là một niềm kiêu hãnh. Tôi ước mong được giống họ. tôi còn mơ nhiều về những chuyến đi xa, chỉ ước được như họ. TPHCM còn có khói bụi, kẹt xe, có ô nhiễm, thiếu không khí trong lành để thở. Nơi đây còn có những khu nhà trọ nóng nực chật chội như những hộp diêm. Thành phố sôi động này còn là một cái máy ngốn tiền, nhất là những đồng tiền khiêm tốn từ làng mang vô. Và cả những cái bẫy. Tôi đủ thận trọng để chưa dính vào những cái bẫy đó. Nhưng thỉnh thoảng đâu đó quanh tôi vẫn có  những người dính bẫy. Đó là những cô bạn cùng trường, cả những cô tôi biết và chưa biết. Họ cũng đến từ làng, ngây thơ và ngờ nghệch giống tôi. Cũng chưa hẳn  tôi khôn ngoan hơn, có thể tôi may mắn hơn họ.
Tôi lao vào những tháng ngày mưu sinh vất vã tại sài thành. Những buổi tối làm thêm tại quầy hàng hội chợ đến rạc cả người, những buổi chiều dạy thêm đến áo bết cả mồ hôi với những đứa trẻ nhà giàu hợm hĩnh. Những buổi trưa nắng đi phát tờ rơi từ con phố này đến con phố khác, cổ họng khát khô. Những ngày hiếm việc, tôi lên lớp với cái dạ dày xẹp lép. Những cơn đói lúc nửa đêm, bụng ong óc chứa toàn là nước đun sôi để nguội. những giọt nước mắt rơi thầm. Cuộc sống ở một nơi xa lạ quả thật rất khác, không hề hạnh phúc hơn cuộc sống ở làng, lại không phải là cuộc sống tôi chờ đợi. Tôi dần học được những bài học về sự khác biệt từ chuyến đi xa dài thăm thẳm và vô vọng của chính mình đến TPHCM
Rốt cuộc thì tôi cũng vượt qua được. Học xong , ra trường, tôi có một công việc ổn định ở tòa cao ốc. Cũng thấy mình bắt đầu mắt xanh môi đỏ. Nhưng tôi không hề giống các cô gái sài gòn, tôi không thể là họ, không thể nào thuộc về mảnh đất này.
Tôi tiếp tục học được những bài học về nguồn gốc về sự xuất thân,. Tôi bắt đầu lấy lại niềm kiêu hãnh vì mình giỏi, vì mình thông minh. Biết kiếm ra nhiều tiền, lại là những đồng tiền sạch, cũng là một niềm kiêu hãnh. Tôi lại bắt đầu mơ về  những chuyến đi xa với một cái đầu tỉnh táo hơn, chứa nhiều những con số hơn.
Rôt cuộc thì tôi cũng yêu, bởi không thế nào sống mà không yêu một người nào đó. Tôi kiêu hãnh lắm, nên tôi không thể thú nhận là mình khao khát tình yêu. Giấc mơ về những chuyến đi xa của tôi có thêm bóng dáng một người đàn ông, mơ hồ nhưng bất chợt đến cụ thể chi tiết. Những chuyến đi xa của tôi luôn luôn có người ấy. Anh sẽ thức ngắm bình minh cùng tôi mỗi ngày ở Hawaii biển vắng. Anh sẽ lang thang  với tôi trên những con phố đêm vắng lặng ở Vienna. Anh sẽ cùng tôi ngắm thế giới từ tầng cao nhất của tháp Eiffel đầy gió. Anh sẽ…vì anh thuộc về những giấc mơ nên anh đẹp trai, hào hoa, giàu có lịch lãm. Và anh yêu tôi, luôn biết cách làm cho tôi vui. Tôi gặp anh người đàn ông bằng xương bằng thịt của tôi, tại một buổi tiệc cuối năm của công ty với các khách hàng VIP và quan chức. anh trẻ tuổi, đẹp trai và lịch lãm. Anh làm việc trong một cơ quan ngoại giao. Anh thông minh, hiểu biết rộng, nói chuyện có duyên. Anh là người đàn ông hoàn hảo đối với tôi, thậm chí quá hoàn hảo. anh thường xuyên có những chuyến đi xa, thường bay bổng nơi này, xứ nọ. Anh biết hết mọi thứ. Hơn tất cả , anh là người đàn ông duy nhất có thể cho tôi cái cảm giác được nương tựa một cách tin cậy, khơi dậy cho tôi những xúc cảm mong manh và ngây thơ của một đứa con gái 18 tuổi lần đầu đi xa, nhìn thế giới bên ngoài thật tươi đẹp. Phụ nữ, dù giỏi giang thành đạt đến mấy, kiêu hãnh đến mấy cũng cần một bờ vai đàn ông để thấy mình dịu dàng bé bỏng tôi không là một ngoại lệ.
Tôi ngã vào anh, một cách tự nguyện, đơn giản và chóng nữa. Bài học về sự thận trọng thời thiếu nữ không còn có giá trị đối với tôi. Không hẳn là tôi tự tin nhưng tôi biết mình chân thành. Tôi tin sự chân thành rồi sẽ được đền đáp bằng sự chân thành. Anh là người đàn ông bằng cả thế giới cộng lại. Anh luôn làm cho tôi có cảm tưởng bước trên mây, những đám mây bồng bềnh và xốp mịn. Tôi tưởng những đám mây sẽ là vĩnh cửu. Anh sẽ là vĩnh cửu. Tình yêu của chúng tôi sẽ vĩnh cửu..
Anh gặp tai nạn trong chuyện làm ăn, một kịch bản quen thuộc nhưng thường đạt hiệu quả cao trong nhiều trường hợp khác nhau. Từ từ , từng bước một, tôi ngấm dần dần cái tai nạn của anh, để rồi đến một lúc, tôi nhận ra mình là người duy nhất anh tin cậy được anh cho phép chia sẽ những thất bại, buồn vui trong cuộc sống của anh. Từ từ từng bước một, tôi trở thành người đàn bà quan trọng của đời anh , không có tôi, anh sẽ không thấy đời sống này có chút ý nghĩa nào. Từ từ từng bước một, tôi thấy mình như con thiêu thân hùng hục đi kiếm tiền, hùng hục cung phụng cho giấc mơ của ngày Hawaii biển vắng, của đêm Vienna vắng lặng, của tháp Eiffel đầy gió…Còn anh thì lẩn khuất sau lưng tôi, nuôi giâc mơ đó với một người con gái khác, cũng đến từ làng, cũng ước ao những chuyến đi xa.. Rồi tôi biết thêm , trước tôi, cũng từng có những người con gái khác đến từ làng, cũng ước ao những chuyến đi xa..
Từ bỏ một giấc mơ, nhất là giấc mơ thời bé của mình, quả thật là một điều đau đớn, không hề dễ dàng chút nào. Đứa con gái làng lạc giữa thị thành là tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm mơ ước đi xa, nay lại ước mơ được trở về ngôi làng thời thơ bé. Về làng, để được ngồi bên chiếc cầu sắt cũ kỹ bắc qua sông. Về làng để được ngắm những giỏ lục bình hoa tím lặng tờ trôi vô định..Và khóc.
Đinh Lê Vũ