Gỡ một miếng cá, đặt vào bát cơm của vợ, lại còn chan thêm
vài thìa canh múc cẩn thận từ bát canh nấu chua, Bản động viên: “Ăn thêm đi em
, canh cá anh nấu ngon đấy chứ. Mà, em biết không, con cá chép ngon như thế
này, anh lại mua được rẻ, chỉ gần bằng một nửa so với giá chị hàng cá nói thách
lúc ban đầu”.
Huệ ngán ngẩm nhìn thoáng qua chồng , rồi quay nhìn ra làn
mưa xuân đang rắc bụi nước xuống con đường hẹp chạy giữa hai dãy nhà cao tầng của
khu tập thể. Vẻ mãn nguyện vì mua được con cá rẻ thể hiện trên gương mặt Bản
làm cho Huệ chán, chả muốn nhìn.
Kể từ lúc muộn chiều, từ chợ về, đây là lần thứ ba chồng Huệ
khoe việc mình mua được con cá rẻ mấy giá. Nói chung niềm vui, sự mãn nguyện,
những thành công của Bản đại loại chỉ là như vậy, nhỏ nhoi, lặt vặt và tầm thường,
quá ư tầm thường. Trong khi, giống như phần đông những người đàn bà, Huệ đòi hỏi
ở chồng các loại lo toan, công việc, với những thành công khác cơ.
Dưới ánh đèn điện cao áp, phía ngoài cửa sổ, mưa xuân vẫn mờ
mờ giăng rơi. Trong này, lòng Huệ tê tái như giữa mưa phùn, gió bấc lúc đông
hàn. Phải để chồng giục thêm vài lần nữa, Huệ mới bưng tiếp được bát cơm đang
ăn dở lên, và nuốt trong vô cảm, cho hết bát cơm, rồi đặt bát đũa xuống mâm.
Bản cầm bát của vợ lên, định xới cơm tiếp, nhưng Huệ ngăn lại.
Bản hỏi giọng lo lắng: “Sao bữa nay em ăn ít thế? Hay em bị ốm?”.
Huệ đáp cho qua chuyện: “Hơi mệt”. Nói rồi Huệ đi đánh răng,
rửa mặt, sau đó vào giường nằm, trong khi Bản lụi hụi thu dọn mâm bát đi rửa, cố
gắng chu toàn cái việc bổn phận lâu nay của anh trong gia đình này.
Bản đã quá quen với việc nấu nướng, dọn cơm, thu mâm, rửa
bát, quét dọn nhà cửa và vì chồng ngay từ đầu đã giành làm các công việc ấy, lại
làm một cách quá cần mẫn, chu đáo, nên từ chỗ chưa quen lúc ban đầu, lâu dần,
Huệ cũng thấy mình nên để mặc “lão” ấy làm.
Bởi vì xét cho cùng, không làm các việc lặt vặt, đàn bà ấy,
thì ngoài thời gian làm việc ở công sở ra, chồng Huệ cũng không biết làm gì
khác. Công việc to lớn, cho đến đàn hát, thể thao… Bản đều không làm nổi hoặc
không biết.
Nằm nghe tiếng chồng xếp bát, quét nhà, Huệ buồn bã tự trách
mình sao ngày trước mình lại nhận lời lấy Bản?
Chung quy cũng tại mình ngộ nhận về sự hiền lành, chỉnh chu
của Bản đó thôi. Ngày đó, giữa bao nhiêu là chàng trai tài hoa, mạnh mẽ đem
lòng yêu hay cầu hôn, Huệ đã nghe theo lời khuyên của mẹ và chị, chọn Bản vì
nghĩ rằng Bản hiền lành, chăm chỉ, làm vợ Bản sẽ yên tâm hơn là chung sống với
một người chồng giỏi giang, hoạt bát quá.
Đến khi đã làm vợ Bản rồi, Huệ mới thấy là mình đã lầm. Để
làm một người chồng xứng đáng thì hiền lành, chỉnh chu thôi chưa đủ, mà còn phải
mạnh mẽ, giỏi giang, đủ làm chỗ dựa vững chãi cho vợ con. Bản đã không thể là
chỗ dựa cho Huệ. Mọi việc lớn trong nhà vẫn chỉ là Huệ lo, từ mua căn hộ để vợ
chồng có chỗ ở riêng khỏi ở nhờ nhà mẹ đẻ của Huệ, đến các việc hiếu, hỷ đôi
bên họ hàng, xin học cho con, đăng ký lặp đặt điện thoại, chọn mua xe máy, thuê
và xem nom cho thợ điện lắp đặt lại hệ thống điện trong nhà… cũng đều phải tay
Huệ mới xong. Tính Bản rụt rè, ngại đến chỗ đông người, vụng về ăn nói, vụng về
nơi giao tiếp. Đã thế lại chậm nghĩ, thiếu chủ động trong mọi việc. Đến như
chuyện “chăn gối” Bản cũng rụt rè, thụ động,… Cách thức ấy làm cho Huệ phát
chán vì như nhiều phụ nữ đa tình và sung sức, Huệ luôn khao khát một sự mãnh liệt,
cuồng nhiệt đàn ông ở người chồng.
Thay vì tính cách đàn ông, lo toan các công việc của đàn ông
, thì Bản lại mang nhiều tính nữ và rất chăm chỉ, chỉnh chu trong công việc thường
là dành cho đàn bà.
Thoạt đầu, Huệ chỉ nghĩ đó là do lòng tốt của chồng, muốn
chia sẻ, giúp đõ vợ trong các công việc gia đình. Nhưng sau thấy Bản không quan
tâm, không biết lo toan các công việc vốn là của đàn ông trong gia đình, chỉ
chăm chú vào các việc lặt vặt, lại tỉ mỉ, chi li quá, thì Huệ chán hẳn, Huệ còn
buồn bã nhận ra rằng gương mặt Bản tuy đẹp đấy, nhưng lại là một vẻ đẹp rất đàn
bà , cho đến thân hình, cử chỉ, nước da, giọng nói, cũng cứ ẻo lả, bấy bớt thế
nào ấy.
Con người Bản lại dễ buồn, dễ xúc động. Ở cơ quan có việc
gì, hay anh em đồng sự, đồng nghiệp có nói gì, làm gì trái ý mình, là hôm ấy về
nhà Bản mặt buồn rười rượi, rồi kể lể, than thở với vợ mãi không thôi, chỉ còn
thiếu nước gục đầu vào lòng vợ mà khóc nữa thôi. Chưa làm như thế, Huệ biết,
cũng là do thói rụt rè, sợ vợ, chứ chẳng có mảy may một chút mạnh mẽ.
ở nhà thì thấy vợ không vui vẻ cũng thở dài, nấu nướng lên
mà vợ con ăn ít cũng buồn, rồi là lẩm bẩm, than thở một mình. Còn nguyên cớ để
chồng Huệ vui, thì đại loại chỉ như sau rất nhiều mặc cả, mua được con cá, mớ
rau rẻ mấy đồng, mấy hào, mua vé sổ xố trúng được giải thưởng năm nghìn, mười
nghìn….
Dạo còn bao cấp, lương lậu thấp, đời sống khó khăn, vợ chồng
Huệ tuy ở tầng năm nhà tập thế , nhưng vẫn phải cố nuôi mấy con gà mái, thì niềm
vui hàng ngày của chồng Huệ là thấy gà cục tác để đi nhặt trứng, sau đó xếp trứng
vào rổ, không quên đếm đi, đếm lại xem số trứng trong rổ được là bao nhiêu quả.
Tính Bản thích tích cóp và tằn tiện như một bà già nhà quê.
Huệ quen rộng rãi, hào phóng, lại muốn mình thực sự là đàn
bà, không muốn cứ phải luôn luôn đảm trách vai trò người đàn ông trong gia
đình, cũng thích có một người đàn ông mạnh mẽ ở bên mình trong đời sống thường
ngày, trong sinh hoạt ân ái vợ chồng, nên trước một người chồng nhiều nữ tính
như Bản, Huệ thực sự chán, hồi còn trong ngoài ba mươi, đã nhiều lúc Huệ nghĩ đến
việc ly hôn với Bản để đi lấy người khác, mạnh mẽ tính đàn ong hơn,.
Nhưng khốn nỗi việc ly hôn vốn đã khó, đã phức tạp vì liên
quan đến nhiều mối quan hệ, càng khó hơn là đối với một người chồng ủy mị, yếu
đuối.
Người chồng mạnh mẽ tính đàn ông thì sẽ dễ dàng dứt khoát,
quyết đoán trong mọi việc, kể cả việc ly hôn giữa vợ và chồng nếu như cuộc hôn
nhân giữa hai người không còn đem lại hạnh phúc.
Nhưng một người đàn ông hèn yếu, lại quá kém cỏi, ủy mị so với
vợ, sẽ chẳng dễ dàng gì anh ta đồng ý ly hôn, mà thường là lẵng nhẵng đeo bám,
van vỉ, thậm chí khóc lóc. Bản cũng vậy.
Cứ thấy vợ lạnh nhạt với mình thì anh ta xum xoe, cầu nịnh,
săn sóc quá đáng làm Huệ thêm bực. Mấy lần Huệ đã nói thẳng ý định ly hôn với Bản,
Bản đều khóc lóc, van vỉ xin Huệ đừng bỏ anh ta. Thấy khó lòng bỏ được chồng,
đã có lúc Huệ nghĩ đến chuyện tìm sự bù đắp thêm nơi một người đàn ông khác.
Trong ý nghĩ ấy, Huệ đã có quan hệ tình cảm trên mức bạn bè với một người đàn
ông vừa to cao đẹp trai, vừa tính tình mạnh mẽ, đủ làm chỗ dựa tinh thần cho Huệ
và bù đắp được về thể xác cho sự nhu động, yếu đuối của chồng Huệ.
Bản biết, không dám nói thẳng với vợ, càng không dám ầm ĩ,
ghen tuông gây sự với người bạn trai của vợ, chỉ lén lút theo dõi, rình mò.
Một lần Bản đi vắng, Huệ đưa người bạn trai về căn hộ khép
kín của mình. Tưởng chỉ có hai người, nào ngờ Bản đã biết, anh ta trở về nhà,
nhưng thay vì đập cửa , xông vào gây sự ầm ĩ với vợ và bạn trai của vợ, Bản lại
im tiếng đứng chờ ngoài cửa.
Đợi cho người ban trai của vợ ra về, Bản mới đi vào, quỳ xuống
mặt vợ xin Huệ hãy thôi quan hệ với người đàn ông kia, mà đừng bỏ rơi Bản, hay
cho Bản được tiếp tục giữ quan hệ chồng vợ với Huệ.
Huệ thấy nhục nhã thay cho sự hèn hạ, yếu đuối của Bản.
Nhưng Huệ cũng nhận thấy thêm rằng, với một người như Bản thì Huệ sẽ chẳng bỏ
được hẳn hay bỏ lửng để đi theo một người đàn ông mạnh mẽ khác, vì chắc chắn
anh ta sẽ gây phiền phức ghê gớm cho cả Huệ lẫn người đàn ông Huệ sẽ yêu hay lấy.
Cái cách dây chùng không bao giờ đứt đó của chồng Huệ làm
cho Huệ vừa giận, vừa nản, đành chịu buông xuôi, không còn dám nghĩ tới việc ly
hôn với Bản hay có quan hệ tình cảm sâu sắc với một người đàn ông nào khác.
Cứ thế, đành vậy và năm tháng qua đi, bây giờ Huệ đã bước
sang tuổi năm mươi, đứa con gái độc nhất đã lấy chồng, Bản thì vẫn là một người
đàn ông đầy nữ tính khiến cho Huệ thường xuyên buồn chán và thất vọng…
Trung Vũ

