Rời khỏi thành phố, tôi đón xe trên quốc lộ. Ở quán nước nhỏ, che tạm bằng những tấm bạt nhựa tổng hợp, tôi gọi ly cà phê lấy cớ giữ chiếc ghế, đợi những chuyến xe Bắc – Nam lao trên đường.
Quán buồn tênh vì không có khách, bà chủ quán khoảng 45 tuổi,
thân người khá đẫy dà, mặc chiếc áo bà ba với những hàng nút níu bộ ngực căng
tròn như có thể bị bật ra bất cứ lúc nào
Bà đon đả bắt chuyện: “Giờ này là giờ tránh trạm, ít xe chạy
lắm, có lẽ phải đợi tới trưa. Em đừng đón các xe từ bắc vào, mấy xe này chèn
khách dữ lắm, đón xe từ Đà Nẵng đi thành phố, họ chạy nhẹ nhàng hơn”.
Tôi cười, cảm ơn bà. Thật ra thì làm sao tôi phân biệt được
những chuyến xe lao nhanh trên con lộ ấy, xe nào xuất phát từ bắc, xe nào xuất
phát từ Đà Nẵng, mà tôi cũng có quan tâm tôi sẽ leo lên chuyến xe nào đâu? Tôi
chỉ quan tâm là làm thế nào để đến thành phố nhanh nhất, vì tôi nôn nóng gặp Ngọc
Ánh.
Trong một mùa cau đang chôn, trĩu đầy trên các hàng cây dọc
con xóm, nơi tôi và em tình cờ gặp nhau, Ngọc Ánh nói với tôi: “Em vào thành phố
đây. Em chẳng thích mãi mãi chỉ làm một cô gái tối ngày quanh quẩn bên cánh đồng.
Em muốn như một cánh chim bay cao trên bầu trời rộng lớn”.
Tôi nhớ đến buổi chiều hai đứa hẹn nhau ra quán nước nhỏ dưới
bụi tre già, nhìn xa xa là cây cầu gỗ do một người dân tự đóng để thu tiền vé
đi qua. Sông lao xao những bông hoa dại ai thả ở đầu dòng trôi về, lá tre lao
xao run trong gió, tóc em quấn quýt trên gương mặt tôi có cả mùi thơm của loại
xà phòng gội thoảng mùi trầm của em. Tôi nói:
Anh thích nhà mình ở cạnh bờ sông. Để đêm về nghe tiếng con
cá nó quẫy đuôi, để nghe tiếng nước triều lên, để thỉnh thoảng anh thả câu kiếm
con cá, em nướng cho anh lai rai cho vui.
Em lí lắc nói thêm:
-
Như vậy, em sẽ trồng thêm một vườn rau nhỏ,
trong vườn có húng quế, tía tô, xà lách, có cả ngò tàu, rau má, rau đắng, có cả
cây cà chua, cây ớt sim…
Để khi làm cá cho anh nhậu, em chỉ
ra vườn hái, anh hớ…
Giấc mơ tương lai của tôi và em,
như cách nói của em là “nhỏ xíu” như một hạt đường, nhưng dù sao chỉ một hạt đường
cũng làm cho ta ngọt ngào.
Nhà tôi ở phố, cách nơi em ở khoảng
năm cây số. Con đường tới nhà em phải từ lộ rẽ vào khoảng một cây được đổ sỏi,
hàng rào làm bằng cây hoa dâm bụt. Khu nhà em chẳng ai đánh số nhà. Tới xóm, muốn
tìm nhà thì cứ gọi tên ông bà chủ ra mà hỏi. Ví như muốn tìm nhà em thì hỏi:
Nhà ông Thiền trồng mai.
Hai đứa quen nhau trong một vụ…trộm.
Hôm đó tôi rảnh rang, bỗng dưng
thích phóng xe ra ngoại ô, ngắm nhìn cây cỏ. Tôi vẫn có cái thú đi ra ngoại ô,
đi vào bất cứ con đường nào, gặp ngã rẽ theo và cuối cùng tôi cũng tìm ra được
con đường lộ.
Tôi cứ phóng xe theo quán tính và
bất ngờ đứng trước vườn nhà em, một khu vườn đang ngập tràn hoa mai nở.
Tôi ngắm nhìn vườn hoa mai ấy và bắt
gặp trong vườn có mấy cây bông hồng thật đẹp. Tự dưng khi đó, tôi thích hái trộm
một bông hồng.
-
A, cái ông ăn trộm.
Em đứng trước mặt tôi, một cô gái xinh đẹp ở
giữa những cánh mai vàng, trong khi tôi đã ngắt một bông hoa hồng của em.
-
Tôi, tôi…
Trời, anh Vinh. Sao anh lại vào
nhà em hái hoa vậy? Anh có nhận ra em không? Ngọc Ánh đây.
Cuộc sống luôn có đầy rẫy sự bất
ngờ, mà các ông nhà văn dù có năng khiếu dựng truyện đến đâu vẫn không thể tưởng
tượng nổi. Và chính tôi cũng không tưởng tượng ra cô gái vẫn thường sinh hoạt
trong câu lạc bộ âm nhạc do tôi phụ trách ở nhà văn hóa tỉnh lại gặp tôi trong
tình huống khá bất ngờ như thế.
Ngọc Ánh đã nghir3 học đột ngột,
dù theo đánh giá của tôi thì em có giọng hát rất hay, có thể tiến xa hơn.
Tình yêu của tôi và em đến nhẹ nhàng từ bông hồng
ăn trộm đó. Thay vì lên lớp, tôi lại phóng xe tới tận nhà em để luyện giọng cho
em.
Em nung nấu giấc mơ thành ca sĩ.
Em nói: “Ba em không thích cho em theo
nghề ca hát. Ba em bảo cái nghề trồng hoa mai và trồng thêm mấy loại bông bán
cho người ta cúng rằm, cúng mùng một, thêm vườn xoài, mít ổi kia cần em quản
lý.
Chắc em chết ở trong cái vườn này
quá anh ơi”.
Vậy là em đi. Em lặng lẽ như buổi
sáng âm thầm trôi qua mỗi ngày, như những dấu chân người cứ liên tục chồng lên
nhau.
Em để lại cho tôi mấy dòng chữ viết
trên vỏ một bao thuốc lá: “Có nợ nần nhau, có duyên với nhau thì mình sẽ gặp
nhau anh nhé”.
Đóa hoa hồng tôi hái trộm ở nhà em
ngày đó chắc giờ đã trở thành những hạt bụi trôi mênh mông đất trời. Chuyến xe
tôi đón giữa lộ ngày đó vào tận thành phố tìm em giờ vẫn tiếp tục ném trả những
buồn vui, những ly biệt. Tôi đến các phòng trà lớn nhỏ, ở nơi mà những cô gái ở tỉnh mang giấc mộng trở thành ca sĩ đến
đó chờ cơ hội, tìm em.
Những đêm đầy ắp ánh đèn màu đó với
những âm thanh trộn cùng nỗi nhớ của tôi không hề thấy em. Dường như tôi đã từng
đọc một câu của ai đó đã từng nói rằng: “Không có số phận bên nhau thì sẽ chẳng
bao giờ gặp nhau”.
Có thể tình tôi chưa đủ chín để
tìm gặp em ở giữa nghìn trùng. Có thể trên bao nhiêu con phố của thành phố này,
dấu chân tôi đã dẫm lên dấu chân em mà cả em và tôi vẫn không hề hay biết.
Cũng có thể ở quán nước đo, tôi đã
ngồi ngay chiếc ghế em đã từng ngồi, hơi ấm còn vương vất. Nhưng ta không thể
nào gặp nhau.
Cuối cùng tôi sực nhớ là tôi có quen một anh bạn
nhạc dĩ, với anh thì cánh ca sĩ thành danh hay muốn thành danh anh đều biết rõ.
Vũ, anh bạn nhạc sĩ kêu tôi vào quán nhậu Nốt La.
Vũ cười sảng khoái: Tất cả những
ai muốn biểu diễn phòng trà, sân khấu, hay ngay cả đám tiệc, lễ mừng công, lễ mừng
thọ, lễ khai trương, lễ cưới…nói chung là nơi nào cần hát dù ở dưới chẳng có ai
nghe, thường thì chiều chiều đều có mặt ở đây.
Quán này giống như cái chợ. Hôm
nay không có thì ngày mai, ngày mốt cũng sẽ thấy cô Ngọc Ánh của cậu.
Nhưng tôi chắc một điều cô Ngọc
Ánh đã đổi thành cái tên gì đó như Mỹ La, Hoàng My.
Với lại, tôi nghe thấy nhạc sĩ
Thái Ninh đang có một nhóm ca sĩ do anh đào tạo phần lớn đến từ các tỉnh, theo
cậu mô tả thì có thể cô gái mà cậu đi tìm là gà ruột của Thái Ninh, cô này tên
là Kim Kim.
Thông tin của Vũ làm cho tôi hy vọng.
Nhưng Vũ rất bận việc, Vũ chỉ có thể ngồi với tôi một ngày, vì còn biết bao
nhiêu công việc đang chờ anh.
Vũ còn dặn thêm: “Cậu chỉ quan sát
thôi nhá, cái tai phải biết lắng nghe, chỉ cần lắng nghe họ kháo chuyện nhau, cậu
sẽ biết tất cả chuyện của các ca sĩ từ hạng A cho đến hạng chư có…Mấy cánh nhà
báo nhiều khi đi săn tin cũng giả dạng tới đây, bật máy ghi âm ra là có đủ tư
liệu cho một bài viết hấp dẫn”.
Tôi trở về trên chuyến bay rất sớm.
Chuyến bay rời khỏi thành phố khi còn rất nhiều người đang chìm trong giấc mộng,
chưa vội rời khỏi chăn ấm nệm êm. Cái khác của sự trở về là Ngọc Ánh bên cạnh,
em dịu dàng dựa vào vai tôi, em nói: “Em ngủ một chút”. Mái tóc em tỏa mùi
thơm, hơi thở của em làm cho tôi nhẹ nhàng. Mùi thơm phố khác với mùi thơm năm
nào, vậy thôi.
Tôi đã gặp em khi rời khỏi quán nhậu
Nốt La, nơi các cô gái đang ôm giấc mộng làm ca sĩ tìm tới. Tôi đang ngồi ở một
góc quán, đó là ngày thứ năm tôi đến đó.
Tôi nghe mãi, mắt tôi dõi tìm mãi
mà không gặp em. Cho đến khi tôi trả tiền, bước ra. Bỗng dưng tôi đổi hướng
nhìn về bên trái con đường. Em đang bước, tiến về phía tôi.
Tôi không kể cho em nghe một điều
gì về con phố rộn ràng. Tôi không kể về nỗi nhớ thấm đẫm lòng tôi. Trong quán
nước nhỏ xíu giữa ồn ào xe cộ đó, tôi chỉ bảo: “Thôi, về với anh, Ngọc Ánh
nhé”.
Còn tôi, khi có em trong chuyến về
êm đềm, tôi bỗng mỉm cười như tự nhắc: “Hãy luôn nhìn về bên trái?”
Khuê Việt Trường


