Mai thấy Minh, chồng chị dạo này có vẻ khó ngủ, trằn trọc suốt
đêm bèn hỏi: “Anh có tâm sự gì àm khó ngủ thế?”.
Minh bảo, anh nào có tâm sự gì đâu. Từ đó, đêm nào anh cũng
ngáy khò khò nhưng hơi có tiếng động là tỉnh giấc. Mai biết, chồng chỉ giả vờ
ngủ. Anh ấy chắc bị ám ảnh bởi cái gì đó, Mai nghĩ.
Cô chợt phát hiện một điều: Từ ngày về nghỉ hè, thằng Cường
con trai riêng của chị không gọi Minh một tiếng bố nào. Chị ướm lời chồng:
“Thằng
Cường làm anh khó chịu phải không?”. Minh chối ngay: “Làm gì có chuyện ấy! Em đừng
nghĩ lung tung”. Thái độ kiên quyết của Minh càng làm cho Mai tin rằng suy đoán
của cô là có cơ sở.
Tuy không phải con đẻ, hơn 10 năm qua, Minh đối xử với Cường
tốt hơn cả con đẻ. Mà Cường cũng quý mến bố dượng, từ nhỏ đã gọi bố ngọt sớt.
Bây giờ, nó bỗng dưng không gọi nữa, vì sao vậy? Đợi Minh đi
làm trên bệnh viện, Mai hỏi con trai:
-
Con về nhà hơn tháng nay, mẹ không thấy con gọi
bố một tiếng bố?
-
Lão có phải bố đẻ con đâu, hà cớ gì con phải gọi
bố. Cường ấm ức nói.
-
Sao con ăn nói lạ lùng vậy? Tuy không phải bố đẻ
nhưng bác ấy có công nuôi con. Năm đó vì cứu bố con, bác ấy bị kẻ trộm cắn đứt
một bên tai. Con người ta không nên vô ơn bạc nghĩa , con ạ…
-
Không khéo bác ấy là hung thủ giết bố cũng nên,
mẹ ạ!.
-
Câm mồm! Mai giận dữ tím cả mặt, vung tay tát
cho con trai một cái. Mai ra tay hơi nặng, trên má Cường hằn lên năm vệt đỏ.
-
Mẹ đã nói với con không biết bao nhiêu lần rồi,
năm đó bố con bị kẻ cướp uy hiếp, mẹ và bác Minh phát hiện, bác ấy xông vào
đánh tên cướp, bị nó cắn đứt một bên tai. Bác cắn đứt một ngón tay của nó. Nó bỏ
chạy. Mẹ và bác Minh thấy một con dao cắm trên bụng bố. Bác Minh rút con dao
ra, cùng mẹ đưa bố đến bệnh viện cấp cứu. Do chảy máu quá nhiều, bố không ở lại
với mẹ con mình. Tên cướp bị xử phạt tù chung thân.
-
Việc đó con biết, nhưng con nghi bác Minh là kẻ
giết bố lần thứ hai.
-
Bác ấy biết bố? Mai ngạc nhiên trố mắt nhìn con
trai.
-
Đáy chính là câu hỏi con đang tìm câu trả lời. Mẹ
thử nghĩ xem, hồi ấy, nếu bố chết, bác Minh được lợi gì?
-
Hồi ấy bác Minh đã ly hôn, con gái về ở với bác.
Nhà bác giầu nhà mình nghèo, bác được lợi gì ở nhà mình?
-
Con định hỏi mẹ câu này rất lâu rồi nhưng không
dám hỏi: Trước khi bố mất, bác Minh đã yêu mẹ? Mẹ phải nói thật lòng với con,
vì điều này cực kỳ quan trọng, nó liên quan đến vụ án.
Mai đỏ mặt, ngần ngừ hồi lâu mới nói:
-
Đúng thế, bác có ngỏ ý nhưng mẹ từ chối. Bố con
mất được hơn một năm, mẹ mới nhận lời bác ấy.
-
Hồi đầu mẹ không nhận lời là vì bố. Bố trở thành
vật cản của bác ấy theo đuổi mẹ, bác ấy chắc mong bố chết sớm. Tự tay bác ấy
đâm chết bố thì bác ấy không có gan và cũng không ngu dốt đến mức làm việc đó.
Nhưng khi bố bị người khác đâm nhát dao thì bác ấy giết bố sẽ không để lại dấu
vết.
-
Mẹ có mặt ở hiện trường từ đầu đến cuối, có thấy
bác ấy làm gì đâu?
-
Con dao trên bụng bố do bác Minh rút ra, phải
không mẹ?
-
Không! Để giết bố thì có! Khi con người bị đâm
nhát dao, nếu rút dao, tốc độ chảy máu sẽ tăng 30%. Giả sử, để nguyên con dao
đưa đến bệnh viện cấp cứu, chắc chắn bố con còn được cứu sống.
-
Có lẽ bác Minh không biết điều đó. Như mẹ, mẹ có
biết đâu.
-
Mẹ không biết có thể hiểu được. Bác Minh là bác
sĩ chuyên khoa giỏi của bệnh viện, làm sao bác ấy không biết kiến thức sơ đẳng
này của ngành y học! Rõ ràng, bác ấy cố tình rút con dao ra để giết bố. Bác ấy
không những lừa được mẹ con mình, mà còn lừa được công an.
-
Thảo nào từ khi con thi đỗ đại học y khoa, bác ấy
ăn không ngon ngủ không yên, trằn trọc suốt đêm, hóa ra có tật giật mình! Trời
ơi, tội nghiệp mẹ đi lấy kẻ giết chồng làm chồng! Mai nghẹn ngào, nói chưa hết
lời đã ngất xỉu. Cường bấm máy gọi xe cấp cứu rồi ra mở cửa gọi hàng xóm đến
giúp.
Có một người đứng ngoài cửa, đó là ông Minh. Ông ngồi bệt dưới
đất, mặt cắt không ra hột máu vì sợ hãi.
Đô Quyên (dịch)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét