Hơn
30 tuổi , con gái của mẹ vẫn một mình đi về lặng lẽ. Mẹ lo lắng khi thấy con
mình xinh xắn, dịu dàng, nhiều chàng trai theo đuổi nhưng lại không yêu ai. Cho
đến một hôm mẹ vô tình đọc được thư và nhật ký của con viết từ 15 năm trước.
Có lẽ ông trời xui khiến cho mẹ vào phòng con tìm mấy tấm
hình cũ, để rồi tra chìa khóa mở nhầm ngăn tủ ấy
…Mấy lá thư và xấp hình trong
nhật ký rớt ra tung tóe. Mẹ giật mình khi thấy có một bức ảnh chân dung đàn ông
mà phần ảnh nơi gương mặt đã bị cắt nát. Điều đó thôi thúc mẹ đọc thư và nhật
ký của con – trong khi lâu nay mẹ luôn giữ nguyên tắc không xem thư, nhật ký của
người khác dù đó là người thân của mình.
“..Em hãy suy nghĩ kỹ
lại đi. Em sẽ không thể lấy ai ngoài anh đâu. Không có người đàn ông nào chấp
nhận vợ mình không còn trong trắng! Em đã trao cho anh sự trinh trắng của đời
con gái thì em phải đi theo anh suốt cuộc đời này. Nếu em không đi theo anh thì
để anh xem sau này em có tìm được hạnh phúc hay không…”.
Thư không có tên người gởi. Mẹ run rẩy giở lá thư khác, làTại sao anh lại lừa
dối tôi chứ? Anh thật là độc ác. Tôi không thể ngờ anh lại đối xử với tôi như vậy.
Anh hại tôi rồi, giờ đây lại còn buộc tôi phải bỏ nhà để đi theo anh, làm vợ bé
của anh sao? Anh còn bảo tôi đã là của anh rồi…Thật khốn nạn! Suốt cuộc đời này
tôi hận anh, hận tất cả đàn ông trên thế gian này!...” – lá thư này con đã
không gởi đi.
dòng chữ của con gái: “
Giờ thì mẹ đã hiểu vì sao con không thích đàn ông, con lại
giận dữ mỗi khi ba mẹ nhắc chuyện chồng con. Nhưng kẻ đã hại con là ai?
Nước mắt mẹ rơi lên nhật ký của con. Mẹ tìm những trang viết
có cùng khoảng thời gian với hai lá thư :
“…Ông trời ơi, xin ông
hãy giúp con. Con không muốn như vậy đâu. Giá như hôm kia con đừng để anh ta chở con đi khám bệnh. Con cũng
đừng theo anh ta về khách sạn. Lúc đó con bị sốt. Bác sĩ nói phải nghỉ ngơi. Ba
mẹ của con đi công tác xa. Chị giúp việc lại về quê. Anh ta nói muốn về khách sạn
lấy đồ và kêu con lên phòng cho biết. Rồi kêu con nằm nghỉ một chút cho đỡ mệt.
Lại ân cần lấy nước cho con uống thuốc.
Con có ngờ đâu cái thứ
nước đó làm con nửa mê nửa tỉnh. Con van xin anh ta hãy buông con ra nhưng anh
ta nói rất yêu con, không thể mất con được. Nhưng ông trời ơi, con không thể
làm vợ anh ta được. Trước giờ con chỉ xem anh ta là người anh thôi. Anh ta còn
có vợ con ở quê mà”.
Tim mẹ như ngừng đập, xấp hình trên tay rơi xuống đất, một bức
ảnh dù bị mực bút bi gạch lên đôi mắt nhưng mẹ vẫn nhận ra người ấy là ai.
“Là nó! Trời ơi, chính mình đã hại con gái mình rồi. Lúc đó
vợ chồng mình hay đi công tác xa. Nó là bà con xa với mình ở quê, mỗi khi có
chuyến hàng lên thành phố mua bán nó lại ghé qua nhà mình.Nó không ở nhà mình
mà thuê khách sạn để ở. Có lần mình nhờ nó chở con gái mình đi học. lâu rồi nó
không còn lui tới nhà mình nữa…nước mắt me nhạt nhòa.
Mẹ đau đớn nhờ về khoảng thời gian ấy. Sau một chuyến công
tác trở về, mẹ bàng hoàng khi thấy con gái của mình thay đổi hoàn toàn. Con hay
nổi cơn đi rong ngoài đường, con còn uống rượu như đàn ông, có hôm đến nửa đêm
con mới về tới nhà, mùi rượu nồng nặc.
Mẹ đau khổ khi thấy đứa con gái ngoan hiền của mẹ chỉ trong
thời gian ngắn lại trở nên như vậy.
Con hay cáu gắt, giận dữ với ba mẹ. Có một lần trong cơn say
co đã đập đầu vào tường, may mà mẹ kịp đẩy con ra. Có đến hai lần con tìm đến
thuốc an thần, phải chở đi bệnh viện cấp cứu. Lúc đó bác sĩ căn dặn mẹ phải
chăm sóc con thật chu đáo, vì nhiều khả năng con đã bị cú sốc gây sang chấn tâm
lý. Vậy mà mẹ không tài nào tìm hiểu được gì ở con.
Mỗi lần mẹ gợi chuyện hỏi có gì làm con buồn, con đều gạt
ngang và còn giận dữ với mẹ. Khi ấy con chỉ nói chuyện với một người – đó là
Minh. Hai đứa là bạn bè thân thiết từ hồi mới vào đại học cho tới bây giờ. À,
mà đến giờ Minh vẫn chưa lấy vợ. Hằng ngày, Minh vẫn đến nhà chở con đi làm, thỉnh
thoảng lại xin phép mẹ chở con đi chơi…
Mẹ lật vội những trang nhật ký kế tiếp xem con có nói gì về
Minh. “…Anh Minh biết chuyện đó rồi. Là
chính hắn rủ mình với anh Minh đi ăn rồi cho anh Minh biết mọi chuyện. Hắn bảo
mình đã là người của hắn (có lẽ hắn biết anh Minh yêu mình).
Anh Minh nói với hắn
là phải cư xử tốt với mình. Nhưng hắn xảo quyệt lắm, trước mặt anh Minh, hắn bảo
mình đã tự nguyện đến với hắn. Mình
không dám thanh minh gì cả vì nơi ấy có đông người nên mình bỏ ra về. Anh Minh
đuổi theo mình đến bờ sống. Minh định nhảy xuống dòng nước đang chảy xiết. Anh
Minh đã giữ mình lại với cõi đời này. Ảnh đòi giết chết “tên cặn bã đó”. Mình sợ
quá nên xin anh Minh đừng có như vậy. Nếu không, mình sẽ ra đi mãi mãi…Vì anh
Minh có giết chết hắn đi thì mình có trở lại được như xưa đâu. Anh Minh lại phải
tù tội…”.
Lượt qua nhiều trang
kế tiếp, lòng mẹ đau như dao cắt. Đó là những tháng ngày con bị trầm cảm nặng.
Chính Minh là người đã giúp con dần bước qua mặc cảm tội lỗi vì “đã mất đi sự
trong trắng của đời con gái” – điều mà bà ngoại và mẹ vẫn căn dặn con phải biết
giữ gìn. Chính Minh là người đãn dằn mặt “tên cặn bã” đó, buộc hắn không được
quấy rối con nữa, nếu không, Minh sẽ kiện hắn, nói cho vợ hắn biết rõ mọi chuyện…Có
lẽ vì vậy mà hắn đã không dám trở lại đây. Vậy mà đến hôm nay mẹ mới hay mới biết…mẹ
thật không xứng đáng làm mẹ của con, con gái ạ!...
Mẹ dừng lại ở trang cuối với những dòng chữ cứng cỏi của
Minh: “Em lại lấy nhật ký ra xem, lại nhớ
đến chuyện đó nữa rồi. Em đã hứa với anh là mãi mãi chôn kín nó mà. Anh mong em
hãy xem đó là cơn ác mộng. Phải hứa với anh từ nay bỏ nó vào ngăn tủ khóa kín lại
nhé em. Anh sẽ chờ em!”.
Sự thật là Minh đã
yêu con gái mình thật lòng, đã chờ nó suốt mười mấy năm qua, bởi con gái mình vẫn
còn ám ảnh chuyện cũ, mặc cảm, nên không chịu nhận lời cầu hôn của Minh.
Mẹ xếp những lá thư, xấp hình vào quyển nhật ký rồi đặt nó
trở lại chỗ cũ, khóa kín nó lại như con đã khóa kín nó lại như con đã khóa chặt
nó 15 năm qua!.
Ngọc Lan

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét