Lão, người yêu cũ của tôi, bảo: “Thôi, số anh không lấy được
em thì đành vậy. Lạy trời! Sau này hãy bắt anh lấy phải người ghê gớm, họ thay
em trừng phạt đời anh cho đáng”. Sở dĩ lão nói vậy là vì lão phản bội và tôi đã
bỏ lão gần năm nay.
Tôi bấy giờ yêu, hoàn toàn vì chất lãng mạn của lão. Thật thế.
Hôm đó tôi mặc chiếc áo đỏ đến dự sinh nhật một cô bạn. Ngồi đối diện tôi là
lão, lão cứ nhìn tôi như thôi miên. Khi mọi người tặng quà cô bạn xong chuẩn bị
nâng cốc thì lão đứng lên nói với cô bạn tôi:
“Anh nghèo chẳng có gì đâu/ Dành cho em chỉ những câu thơ buồn”.
Nói xong, lão đọc một bài thơ. Bài thơ
đúng là buồn. Có mùa thu nắng vàng hiu hắt, có lá rơi xào xạc theo bước chân
người cô đơn đi về phía cuối trời. Bài thơ triết lý rằng đời người mỏng manh
như chiếc lá thu, nay xanh tươi vẫy chào gió sớm nhưng mai đã rụng xuống nằm buồn
dưới bước chân cát bụi…Nói chung là bài thơ rất buồn nên không khí bị trầm hẳn
xuống.
Cô bạn tôi sau đó phải vỗ tay và hò hét thật to để lấy lại
không khí vui tươi ban đầu. Còn tôi, vốn con người đa sầu đa cảm nên nỗi buồn cứ
vương vấn mãi không nguôi. Thế rồi, khi tan tiệc, lão đưa chân tôi ra tận chỗ để
xe máy , dắt xe cho tôi và khi bắt tay tạm biệt, lão lại đọc một câu thơ: “Em
đi lửa cháy trong bao mắt/ Anh đứng thành tro em biết không?”. Vậy mà tôi cảm.
Vậy mà quen nhau. Và cuộc hẹn hò lần đầu tiên đã diễn ra bên hồ liễu.
Hôm ấy lão đến sớm nửa tiếng, ngồi viết xong một bài thơ tặng
tôi. Khi tôi xuất hiện, lão xúc động lắm bảo việc tôi đến với lão là việc sấm
truyền của đời lão. Rằng kiếp trước lão đã nợ tôi, giờ tìm được người để trả nợ.
Rồi lão đọc tôi nghe bài thơ trong nước mắt nói về tình yêu của lão với tôi. Lần
hẹn ấy tôi nắm tay lão rất chặt, rất lâu. Nhưng lần hẹn sau, tôi đã ôm hôn vào
vầng trán thông minh của lão. Còn lần gặp thứ ba thì lão chủ động ôm tôi và đặt
một nụ hôn vào môi.
Tình yêu bắt đầu cháy bỏng từ đó. Bấy giờ điện thoại di động
còn hiếm hoi , vậy mà lão mua hẳn hai chiếc giống nhau như đúc để tặng tôi một
và lão dùng một. Mấy hôm sau cô bạn tôi thông báo: “Lão Đăng vừa bán miếng đất
mấy chục triệu nên mua di động tặng cậu đấy”. Tôi kệ. Cứ biết rằng có điện thoại
, chúng tôi nói chuyện với nhau suốt ngày suốt đêm không chán.
Có hôm nửa đêm lão gọi tôi và bảo: “Anh nhớ em lắm, hôn anh
đi!” Tôi bảo: “ Hôn cái máy chứ có được hôn anh đâu mà đỡ nhớ”. Lão bảo: “Cái
máy anh tặng chỉ được dùng gọi và hôn anh thôi đấy. Đừng gọi cho ai kẻo miệng họ
nói vào đó với em là chung chạ, anh không thích”. Và lão còn cấm tôi không được
cho ai số điện thoại của hai người.
Bấy giờ tôi đang là sinh viên năm thứ tư trường Y. Một buổi
sáng, vừa mở cửa phòng, mấy đứa con gái bỗng hét lên: “Cả nhà ơi, ra mà xem
này, lãng mạn quá này!” Chúng tôi chạy ùa ra. ối chao! Có hai dòng thơ viết bằng
cánh hoa hồng xếp trong một hình trái tim cũng xếp bằng cánh hoa hồng ở ngay
trước cửa phòng rằng: “Trời còn cho nói một câu/ Vẫn xin nói lại lời đầu: Yêu
Dung”.
Dung là tên tôi. Tôi xúc động đứng lặng trước sự thán phục của
các bạn gái. Hồi đó chưa có phim Hàn Quốc nên họ cảm thấy trên đời này chưa hề
có tình yêu nào lãng mạn như thế.
Lại nói chuyện hoa hồng. Một lần tôi nói vui: “ Sao chỉ có
hoa hồng đỏ hoặc vàng, trắng , hồng mà không có hoa hồng xanh nhỉ? Nếu có thì
thích lắm”. Vậy mà lão về mua một khóm hồng
bạch ươm trồng trong một chiếc chậu. Ngày nào lão cũng tưới bằng nước pha mực
xanh Cửu Long. 3 tháng sau không ngờ hoa nở thành màu xanh thật. Đúng ngày sinh
nhật tôi, lão mang 5 bông hoa hồng xanh đi đến tặng với nét mặt rất mãn nguyện.
Tôi sững sờ không nói lên lời, đến mức vít cổ lão xuống mà hôn chun chút trước
mặt mọi người. Tình yêu đang đẹp như thế, chỉ đợi ngày tôi ra trường là cưới. Vậy
mà bỗng chốc đổ vỡ tan tành.
ấy là một buổi chiều muộn. Tôi hẹn lão đi khao, ăn mừng bài
thơ lão tặng tôi vừa được đăng báo lúc sáng. Tôi ra chỗ hẹn đợi mãi không thấy
lão đến. Gọi điện thì máy bận liên tục. Tôi cố ngồi đợi. Nhưng nửa tiếng trôi
qua mà máy vẫn bận. Tức mình tôi phi xe về cơ quan lão. Đến nơi thấy cửa hé mở.
Nhìn vào thấy lão vẫn đang “buôn” điện thoại bằng chính cái máy di động của
lão.
Tiếng lão rất to và ngọt xớt: “Thôi tha thứ cho anh, chiều
nay anh bận rồi”. Hình như bên kia trách móc gì đó, thấy lão thanh minh: “Anh
chưa yêu ai ngoài em. Bài thơ đăng báo hôm nay cũng tặng em là người duy nhất
trong đời anh. Hãy tin anh đi, cưng ơi!” Tôi choáng . Tiếp theo lại nghe lão
nói vào máy: “Em hủy đi, nếu để sinh con, con chúng ta sẽ mang tuổi Dần, anh tuổi
Hợi không hợp, nó vồ chết ngay. Hãy đợi sang năm anh cho em đứa con tuổi Thìn.
Nghe anh đi. Thế nhé, giờ anh phải đi nhậu kẻo các bạn anh đang đợi anh”.
Vậy là sấm sét xảy ra, dông bão nổi lên ở ngay căn phòng làm
việc của lão. Tôi xông vào xỉ vả lão nhục nhã ngay lúc ấy. Tôi chửi lão là đồ sở
Khanh lừa gạt. Tôi đau đớn muốn vỡ tim ngay tại đó. Nhưng tôi đã cố gượng tỉnh
táo để chửi lão cho bõ hờn căm. Cô bạn tôi đã cảnh báo nhiều lần:
“Thích nhà thơ thì chơi thôi chứ đừng tin và đừng yêu. Có
ngày sẽ bị vỡ tim và mang vết đau suốt đời”. Nó nói phải. Tôi đúng là kẻ nhẹ dạ
cả tin. May mà chưa dính đời với lão. Nếu không có lần chứng kiến này đời tôi sẽ
đi đến đâu. Hôm đó, tôi ném thẳng chiếc điện thoại vào mặt làm lão bị tím bầm một
mắt. Tôi xông vào xé toác hết sách vở thơ phú trên bàn.
Trở về, tôi ốm mấy ngày rồi sau đó nghiến răng đi chơi với một
người bạn trai để quen hẳn lão từ ấy.
Cách đây mấy hôm, nhóm tôi vào thực tập ở bệnh viện. Khi
theo giáo sư vào thăm bệnh nhân, tôi bỗng thấy lão nằm co quắp trên một giường
bệnh. Bên cạnh là một bà cụ, chắc là mẹ lão, đang lọ mọ vắt cam cho lão uống.
Tôi sững người đứng nhìn nhưng giả vờ không quen biết.
Buổi trưa, vào giờ nghỉ tôi tìm đến buồng bệnh thăm, thấy
lão ngủ, bà cụ ngồi dưới chân với chiếc quạt mo đang quạt cho lão. Tôi mời cụ
ra hành lang giới thiệu là bạn lão và hỏi thăm. Cụ vớ được tôi là “ bác sĩ
quen” trong viện thì mừng lắm, thổ lộ hết mọi chuyện. Câu chuyện đã làm tôi nghẹn
ngào, đau thắt. Hóa ra nhà lão là cảnh mẹ góa con côi từ nhỏ. Nhà nghèo lắm,
làm gì có đất mà bán. Hai chiếc điện thoại là lão mua hàng thùng ngoài chợ trời,
trị giá bằng 3 con gà và 50 cân gạo quê mẹ cho mang lên bồi dưỡng.
Hàng tuần
đi làm, cuối tuần lão lại nhảy xe khách về làm ruộng cho mẹ. Lão đi gánh gạch dỡ
lò từ bé nên phổ bị nhiễm bụi nặng. Năm ngoái, lão đi siêu âm, họ bảo phổi lão
bị xám đen gần hết. Khó chữa vì nhiều tiền và hiếm thuốc. Lão buồn lắm.
Lão về
thưa với mẹ đã yêu một cô gái con nhà thành phố, diện quan chức. Mẹ lão lo sợ
quá khóc lóc thảm thiết bảo: “Con lấy họ với đồng lương còm và cái cơ thể bệnh
tật thế này thì nuôi sao nổi vợ. Khó hạnh phúc lắm. Đừng làm khổ người ta”. Lão
về suy nghĩ bạc tóc rồi quyết định cắt tình yêu với tôi.
Và lão đã
chọn vở kịch nói chuyện điện thoại với gái hôm ấy cố tình để tôi nghe được mà rời
bỏ lão ngay lập tức. Thảo nào hôm đó lão cứ đứng im chịu trận mà không chống trả
gì. Sau đó lão cũng không tìm đến tôi để thanh minh hay xin lỗi gì mà biến thẳng.
Tôi ngồi
với bà mẹ hết buổi trưa. Lúc cụ đi lấy nước, tôi mới vào giường ngồi cạnh lão.
Lão mở mắt ra nhìn tôi chằm chằm. Hai khóe mắt lão chảy ra hai dòng nước mắt
nhòa nhoẹt, lão cầm tay tôi và nói cái câu như tôi đã mở đầu câu chuyện này.
Nhưng bạn đọc
ạ. Số lão chắc không lấy được ai đâu vì bệnh tình có vẻ xấu lắm. Và có lấy ai,
người đó sẽ yêu thương lão lắm vì lão nhân hậu, thủy chung, mộng mơ và say đắm.
Còn lâu họ mới dứt ra như tôi đã dứt
lão.
Hạnh Hoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét