Bích có một gia đình hạnh phúc bên bố mẹ đều là những người
có địa vị ngoài xã hội, duy chỉ có nhan sắc là chẳng theo ý muốn của Bích. Ngay
từ khi còn nhỏ, Bích đã tự nhận biết được điều đó, bởi vì Bích chẳng giống ai
trong gia đình.
Vừa thấp bé lại chẳng có khuôn mặt ưa nhìn giống mẹ. Bích học
giỏi , hiểu biết nhiều và làm cho công ty của nước ngoài, suốt ngày nay đây mai
đó bên trời tây nhưng một mảnh tình vắt vai cũng chẳng bói đâu ra nổi.
Cũng có nhiều cuộc mai mối nhưng chỉ sau vài lận gặp đầu
tiên, phái đối tác đều tìm cách lảng tránh. Bích buồn lắm buồn đến nỗi cứ giam
mình trong nhà vào mỗi tối thứ bảy, chủ nhật, tự ngồi trước gương và kiểm điểm
bản thân mình. Quả thật, Bích đã béo lại còn lùn, vậy thì làm sao Bích có thể
so sánh với những cô gái trẻ, đẹp có đầy rẫy ngoài xã hội.
Bích thu mình và thiếu tự tin ở những lần mai mối tiếp theo.
Nhìn những cô bạn đồng trang lứa, Bích thèm được như họ, học ít một tí nhưng có
nhan sắc kéo lại, họ lại lấy những người chồng như ý muốn, vừa giỏi giang vừa đẹp
trai. Còn Bích đến 30 tuổi vẫn vò võ một mình. Hết quay sang nhìn bố lại quay
sang nhìn mẹ, nỗi buồn của Bích như càng nhân lên gấp bội.
Hết mùa thu này qua đi lại đến những mùa thu khác tới, sự cô
đơn khiến Bích có thể ngồi đếm những chiếc lá rơi xuống khoảng sân trước nhà
hàng tiếng đồng hồ. Bích cứ ngồi lặng lẽ, cần mẫn và nỗi buồn cứ xắt lại đến
xót xa.
Rồi Hiệp xuất hiện trong ngôi nhà của Bích với một đóa hoa hồng
trên tay, Bích ngỡ ngàng như là giấc mơ không tưởng, cô tần ngần mà không dám
nhận đóa hoa hồng ấy. Cứ thế hai người họ cứ đứng như trời trồng, 4 mắt nhìn
nhau không rời. Hiệp là cậu nhân viên mới của bố Bích. Đã nhiều lần đến nàh và
Bích cũng biết nhưng đóa hoa hồng thay cho lời ngỏ của Hiệp thì Bích không thể
tưởng tượng được.
Sự bất ngờ khiến cả
đêm hôm ấy Bích không sao chớp mắt được. Bích hoài nghi và suy nghĩ cả đêm về
Hiệp. Đẹp trai, ăn nói có duyên sao Hiệp lại để ý đến Bích , một cô nàng nếu
không muốn nói là xấu xí. Nhưng rồi, tất cả những hoài nghi ấy cũng dần trôi
qua nhanh với cả Bích, mẹ Bích và các anh chị em trong gia đình.
Hiệp đến tự nhiên, chân thật, không khoa môi múa mép giống
như bao cậu nhân viên nịnh bợ sếp.
Tình yêu đến làm thay đổi hẳn cuộc sống của Bích. Cô vui vẻ
, tươi trẻ hẳn lên khiến những chiếc váy mà Bích mang trên người trở nên có hồn
một cách lạ thường. Bích trở nên lạc quan với chính mình và những thay đổi ấy
là những tín hiệu tốt đẹp với cả Hiệp , Bích và gia đình Bích. Trong mắt của
Bích, Hiệp như chàng hiệp sĩ của đời mình, chàng hiệp sĩ khai phá trái tim, tâm
hồn gần như khô héo của Bích. Bích cảm ơn anh, cảm ơn những gì mà Hiệp mang lại,
thế nên khi nghe lời cầu hôn của Hiệp, Bích tưởng như hạnh phúc đang vỡ òa
trong lồng ngực của cô. Cô hân hoan đón nhận như một đặc ân mà ông trời ban tặng
cho đứa con còn sót lại của ngài.
Một đám cưới hoành tráng của con ông thử trưởng đã diễn ra
trong không khí tươi vui và đầm ấm. Bích cứ thế tận hưởng và chẳng một chút nào
hoài nghi. Ngay cả sau gần một năm, Bích chẳng thể có con một cách tự nhiên. An
ủi động viên vợ, Hiệp còn kiên trì chở vợ đi chạy chữa ở bất kỳ nơi nào có thể.
Có cả sự thất vọng của Bích nhưng với Hiệp chưa bao giờ là vật
cản khiến Bích phải nản. Bích phải trải qua bao đau đớn và thất vọng nhưng sau
bấy nhiêu lần thụ tinh thất bại, người nhụt trí lại không phải là Hiệp. Lại
kiên nhẫn thuyết phục và động viên vợ như bao lần khác, có lẽ chính tình cảm
chân thành ấy đã khiến ông thứ trưởng – người duy nhất luôn hoài nghi về cậu
con rể phải đầu hàng.
Từ đây, ông cất nhắc Hiệp lên những vị trí quan trọng, rồi
trở thành cán bộ nguồn trong một thời gian ngắn. Trước ngày bố vợ về hưu cũng
là ngày Hiệp trở thành vị thứ trưởng trẻ tuổi nhất của một Bộ. Công thành danh
toại, đã đến lúc Hiệp có thể thỏa sức xây dựng các chân rết để củng cố địa vị của
mình. Bích bỗng trở nên cô đơn bởi những cuộc nhậu, những chuyến công tác của
chồng.
Một mình vò võ không chồng, không con trong căn biệt thự rộng
lớn mà bố mẹ tặng, Bích thấy cô đơn , cô đơn trong chính căn nhà của mình. Niềm
khắc khoải về một đứa con trong tương
lai cứ ngày một nhân lên, nhất là kể từ khi lên chức Hiệp thay đổi đến chính
Bích còn phải tự hỏi lại mình. Không còn mặn nồng, chẳng còn góp ý xem hôm nay
vợ nên mặc bộ váy như thế nào, ngay cả việc đi chữa trị của Bích, Hiệp cũng ngày
càng thờ ơ. Bích lờ mờ nhận ra nhiều biểu hiện lạ của chồng nhưng chính bản
thân cô cũng kịp thời xua đi ngay, Bích không muốn nghĩ đến , càng không muốn
điều Bích nghĩ đến sẽ xảy ra.
Bích trở vào viện một mình để kiểm tra sức khỏe một lần cuối
trước khi tiến hành thụ tinh. Mọi sức lực, mọi quyết tâm và mọi kiên trì đổ dồn
vào lần thụ tinh này, Bích mong đợi, hồ hởi và dồn quyết tâm giống như bao lần
trước nhưng với lần này quyết tâm ấy như là một món quà Bích dành tặng cho chồng.
Vậy mà vừa nằm lên bàn khám để siêu âm, bác sĩ đã reo lên tưởng như đó là niềm
vui của chính bác sĩ. Bích đã khóc, khóc vì sung sướng , vì cảm giác được làm mẹ
đang đến gần. Vội vàng bấm máy cho chồng nhưng máy lại báo ngoài vùng phủ sóng.
Niềm vui hân hoan cũng không vì thế mà kém buồn, Bích xoa
tay vào bụng như để chạm gần hơn nữa đứa con vừa được mười mấy tuần tuổi. Thảo
nào hơn hai tháng nay, Bích cứ thấy có gì khang khác sau đợt thụ tinh hỏng đợt
trước. Bích về nhà mẹ thông báo tin vui cho cả gia đình.
Hạnh phúc mà ông trời Ban tặng cho Bích thật ngoài sức tưởng
tượng, Bích trở về nhà khi trời đã tối, bóng của Hiệp cao lớn in rõ trên bức tường
trước cửa nhà. Bích đinh làm một điều bất ngờ thì nghe giọng Hiệp đang nói với
ai đó trong điện thoại: “Em cứ yên tâm, lần này chắc chắn anh sẽ bỏ được on vợ
vừa xấu lại chẳng biết đẻ của anh. Gần 5 năm nay, anh đã phải chịu đựng, nín nhịn
để chờ đợi ngày hôm nay, cái ngày mà cả bầu trời ở trong tay anh. Ngoan nào
cưng, rồi tiền tài và địa vị sẽ là của em. Gắng đợi anh”. Bích như chẳng thể
tin nổi vào tai mình nữa, thì ra 5 năm nay là 5 năm chịu đựng của Hiệp. Chẳng lẽ
tình yêu mà Hiệp dành cho Bích là tình yêu toan tính, vụ lợi hay nói trắng ra
là mưu mô để Hiệp nhằm leo lên vị trí của ngày hôm nay.
Những lời đường mật, những lời yêu chỉ là giả dối, trước mắt
Bích, Hiệp như lẻ phản bội đội lốt một con người cao quý. Cô loạng choạng rồi
ngã xuống đất và không hay biết gì.
Trên giường bệnh, Bích như người mất hồn chỉ sờ vào bụng
mình mà lo lắng. Phải đối mặt với những hiểm ác, mưu mô của con người Bích sợ,
sợ lắm rồi. Lúc này đây, cô chỉ mong sao đứa con trong bụng mình khỏe mạnh,
khao khát được làm mẹ suốt 5 năm qua lớn đến mức với Bích sự hiện diện của Hiệp
chỉ là vô nghĩa. Cô sẽ một mình nuôi dạy con khôn lớn mà không cần người đàn
ông phản bội ấy. Chắc chắn tương lai sẽ trả lời cho những mưu mô của Hiệp, ác giả ác báo.
Ngọc Tú

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét