Vừa thì xong môn thi tốt nghiệp cuối cùng, Thùy mượn xe đạp
đạp ngay đến trường Đại học xây dựng để gặp Vinh. Vinh là chàng sinh viên năm
thứ năm – khoa Kiến Trúc – người đã làm cô như bị sét đánh vào trái tim hôm
giao lưu văn nghệ giữa hai trường. Hôm ấy, Vinh trong bộ sơ vin áo trắng, thắt
cà vạt màu nâu đỏ, đứng trước ánh đèn sân khấu hát một bài hát về tình yêu của
người con trai vùng sông nước Hậu Giang.
Những câu hát đó Vinh hát từ trong sâu thẳm nỗi niềm. Giọng
anh da diết, thiết tha của người đồng quê miệt vườn Nam Bộ. Thùy nghe cảm giác
mình đang ngồi trên chiếc xuồng ba lá đi dọc bờ kinh, hai bên là hoa ô môi nở đỏ
với những răng dừa nước lao xao trong gió đồng bằng. Và soi bóng xuống dòng
kinh đó là người con trai đang hát kia chèo xuồng chở cô gái tóc xõa ngang vai
là Thùy đang mỉm cười với anh.
Sự tưởng tượng ấy đã làm Thùy mê đi giữa đám bạn bè. Vinh đã
hát xong, đã cúi chào mà Thùy vẫn ngồi như chết lặng. Cầm bông hồng trên tay
lúc nhớ ra để lên tặng thì Vinh đã vào cánh gà sân khấu.
Đêm ấy về Thùy không ngủ được vì hình ảnh chàng trai và tiếng
hát da diết yêu thương của anh. Rồi hôm sau, lấy cớ là sang xin bài hát. Rồi
hôm sau, lấy cớ là sang xin bài hát, Thùy rủ Dung – cô bạn thân cùng đến trường
đại học Xây Dựng gặp Vinh.
Hôm ấy, chép cho Thùy bài hát xong, Vinh còn tự đàn ghi ta
và hát cho Thùy và Dung nghe rất nhiều bài khác nữa. Tài đàn hát của Vinh thực
sự đã hút hồn Thùy từ hôm ấy. Sau hai lần đi uống cà phê và đi xem ca nhạc với
nhau nữa thì họ trở nên thân thiết. Chuyện Thùy thân với Vinh hơn mức tình bạn
bình thường, tất yếu thành chuyện họ đã yêu nhau trước mắt bạn bè. Tuy nhiên,
người trong cuộc là Thùy vẫn cứ chờ một câu “danh chính ngôn thuận” ở Vinh. Chờ
mãi vẫn chẳng thấy anh thổ lộ gì.
Đến một đêm kia trời trăng thanh gió mát, hai người đưa nhau
lên tận hồ Tây bơi thuyền. Trên con thuyền thoi du lịch lênh đênh trên mặt nước
khói sương, Thùy tưởng tượng đó là chiếc xuống ba lá trên kinh rạch Hậu Giang.
Cô đã bảo Vinh hát lại bài hát hôm nào. Thế là Vinh hát. Trong không khí bài
hát anh đang say sưa, họ thành đôi trai gái đang bơi thuyền giữa đám lục bình
tím trôi liu riu và dòng sông nước cũng chảy liu riu và dòng sông nước cũng chảy
liu riu. Nỗi tha thiết yêu thương không nén nổi lòng mình, Thùy đã nói trước:
“Em yêu anh lắm, Vinh ạ”. Vinh gật đầu mỉm cười “Anh cũng thế”. Rồi họ hôn
nhau. Cái hôn chao thuyền, duyền sóng. Cái hôn sôi nước Tây Hồ.
Chiếc hôn đánh dấu mối tình đầu tiên trên môi người thiếu nữ.
Thùy sung sướng đến nghẹn ngào. Dư âm ngây ngất còn mãi đến bây giờ, bởi vì sau
đó, thùy phải lao vào ôn thi tốt nghiệp. Cô ra trường trước Vinh một năm vì
ngành sư phạm của cô chỉ phải học có bốn năm.
Hôm nay Thùy đến tìm Vinh để báo tin rằng môn thi vừa rồi
cũng như các môn thi trước cô đều làm rất tốt, cô tin rằng sẽ đạt điểm cao. Còn
điều này cô muốn báo tin để Vinh mừng, cô sẽ xin vào Cần thơ quê anh để dạy học.
Nhưng Vinh đi vắng. Thùy đành viết giấy để lại. Thùy về rồi, mấy người bạn trai
trong phòng Vinh chuyền tay nhau tờ giấy ấy để đọc rồi họ cùng cười chua chát.
Tờ giấy ghi: “Em làm bài rất tốt. Chắc chắn sẽ đỗ khá trở
nên. Có người chú đưa bạn em công tác ở sở, Giáo dục tỉnh Cần Thơ mời em vào
công tác. Em đồng ý rồi, hồ sơ gửi rồi”.
Chẳng hiểu sao có một người bạn trai trong phòng ấy thở dài
đến thượt rồi buông thõng một câu: “U mê, nhầm lẫn! Chết mất!”. Nói rồi anh ta
đi thẳng chẳng biết là nói ai. Người đó là Long.
Chiều ấy , Vinh đến gặp Thùy ngay: “Em nghĩ thế nào mà em về
Cần Thơ dạy học?”. “Em yêu anh, đó là lý do em về”. Thùy trả lời ngắn gọn và đầy
tự tin sau câu hỏi của Vinh. Vinh lặng người nghĩ ngời một lúc rồi mới ôn tồn bảo:
“Em sinh ra ở thành phố ngoài này, về đấy không quen đất, không quen người rồi
sống ra sao? Trong khi anh lại không có ý định về quê công tác.
Nghề của anh phải ở thành phố lớn mới phát huy được tài
năng”. Thùy bảo: “Nếu yêu nhau, thì ở đâu có nhau là ở đó có tất cả. Anh nên về
quê anh với em, ở lại thành phố này làm sao mà xin được việc”.
Vinh chối ngay: “Anh không thể về đó được vì ở đó có gì cho
một kiến trúc sư như anh làm việc? Em nên nghĩ lại. Nếu không chúng ta đành phải
chia ly thôi”. Câu nói của Vinh làm cho Thùy choáng. Cô không ngờ Vinh lại nói
ra một câu phũ phàng như thế đối với một người yêu anh hết mình như cô. Cô nghẹn
ngào không nói được gì nữa. Cuộc nói chuyện do không xuôi chèo mát mái nên họ
chia tay nhau sớm.
Thùy về đến nhà, cô ngạc nhiên thấy Long – người bạn cùng
phòng với Vinh đang ngồi đợi cô.
“Chào anh, có việc gì mà đến tìm em thế?” – Long vào đề
luôn: “Đến xin em cái địa chỉ của Dung và mời hai em đi xem kịch”. Thùy đồng ý
liền. Ừ, thì đi cho khuây khỏa. Một lúc sau cả ba người đã có mặt trong rạp.
Không biết vô tình hay hữu ý mà vở kịch hôm ấy lại mang cái đầu đề rất mới:
Làm sao biết được lòng yêu.
Vở kịch nói về một tình bạn còn ngây thơ trong trắng – họ chỉ
sống bên nhau thời sinh viên còn sau đó ra trường mỗi người một ngả. Nhưng người
con gái thì coi đó là mối tình đầu thiêng liêng nên rất hụt hẫng, oán trách
chàng trai. Còn chàng trai sau bao nhiêu mối tình thoáng qua đã hiểu thế nào là
tình yêu đích thực, chàng quay về tìm lại người yêu thì nàng đã lấy một người
nước ngoài và theo chồng về nước.
Vở kịch làm Thùy buồn bã thêm nhưng cô đã hiểu ra phần nào bản
chất của tình yêu đích thực. Trên đường về, Thùy đem tâm sự của mình thổ lộ với
Long và Dung. Long nói một câu lạnh lùng: “Tình cảm của hai người chưa phải là
tình yêu. Bản chất của tình yêu là sự hy sinh vô bờ bến. Còn hai người ai đã hy
sinh cho ai đâu”. Thùy rân rấn nước mắt bảo: “Anh làm sao biết được tình yểu của
em hy sinh cho anh ấy thế nào. Sâu nặng lắm”.
Long bảo: “Sâu nặng đến như bố mẹ anh hồi còn chiến đấu ở
Trường Sơn là cùng, sâu nặng đến mức có ngay anh từ trong rừng sâu, thế mà vẫn
chưa phải là tình yêu đâu nhá. Sau này bố anh đã thú nhận rằng vì hồi đó ở rừng,
cả năm trời không nhìn thấy bóng con gái, khi gặp cô giao liên xinh và trẻ là mẹ
anh, bố mê ngay. Còn mẹ thì quá lý tưởng bố là người anh hùng của thời đại nên
có trao thân gửi phận cho nhau âu cũng là xứng đáng.
Sau này sống với nhau, tìm thấy ở nhau những điều khó chấp
nhận, bố mẹ anh đã vì nghĩa vụ vợ chồng mà sống cho anh có bố mẹ. Vậy nên anh mới
là con một độc nhất trong nhà. Bây giờ, hai cụ vẫn sống rất đầm ấm chan hòa,
nhưng chỉ là trách nhiệm mà không hề còn tình yêu”.
Thùy khóc bảo: “Nhưng em yêu anh ấy lắm, không thể bỏ được,
bỏ thì em chết mất”.
Long như bực mình, anh phải nói giọng hơi gay gắt: “Làm sao
phải chết dễ thế. Em chết thì em thiệt, Vinh nó lại đi tìm cô khác. Và chắc chắn
là như thế đấy vì em phải hiểu em là cô gái không đẹp so với những cô gái đã đến
phòng bọn anh”.
Nghe câu này thì Thùy tỉnh ra. Cô chỉ sững sờ vì từ trước đến giờ, cô chưa thấy ai chê mình
“độp vào mặt” như Long.
Hôm sau, cô gặp Dung nói lại ý nghĩ của mình. Dung bảo: “Tên
này vụng lắm, nhưng được cái chân thật, ngay thẳng, không nịnh đầm. Có lần lão
còn bảo không dám đi sánh vai với tớ trong bóng đêm, vì dfi như thế nhỡ gặp em
ca ve nào nó lại vồ lấy lão vì tưởng lão đi có một thân một mình. Ý nói tớ đen
quá lẫn vào bóng đêm, còn lão thì trắng trẻo nên ca ve chỉ nhìn thấy lão”.
Thùy tuy cười nhưng vẫn nghiêm túc bảo:
“Tránh xa những người ấy ra, họ chê mình thế thì yêu gì
mình. Tình yêu chỉ khen nhau còn khó nữa là chê bai”.
Dung bảo: “Thế mà lão bảo không thể bỏ mình, chỉ vì mỗi lý
do cần phải gánh vác cho đàn ông nhân loại nỗi khổ phải yêu mình”.
Một tuần sau, chẳng thấy Vinh đến tìm, Thùy lại lóc cóc đến
trường tìm anh. Vừa thấy nhau, Vinh đã cười rất tươi “Chào cô giáo!” rồi Vinh cất
lời đùa cợt: “Đừng về quê anh, xa lắm em ơi. Một cù lao xanh, khổ nghèo chơi
vơi…” Thùy lạnh nhạt, thờ ơ với những lời vui vẻ ấy. Cô mới anh ra quán uống nước. Cô bảo cô quyết tâm đi Cần Thơ dạy học,
cho dù anh không về, cho dù phải chia tay nhau, vì từ lâu cô đã yêu thích khao
khát miền đất đó.
Không ngờ Vinh nói xanh rờn: “Em đã quyết, anh không có ý kiến
gì. Anh rất tiếc cho mối tình của chúng ta, chỉ sợ em cũng yêu miền đất quê anh
bằng tình yêu trực giác từ những câu ca dạt dào lừa dối kia”.
Hạnh Hoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét