Người
“có sắc mà không có hương”, nghĩa là đẹp mà không có trí tuệ thì chỉ để cho thiên hạ đứng từ xa chiêm ngưỡng,
người “có hương mà không sắc” khiến người ta kính trọng, tôn thờ nhưng không được
mấy người yêu, còn những người có cả hương lẫn sắc, khiến cho đàn ông liêu
xiêu, điêu đứng, nhiều lúc cảm thấy mình bất lực vì yêu được đã khó mà giữ được
còn khó hơn nhiều….
“Loại bình mà hoa nào cũng có thể cắm vào được thì dù có lỡ
tay làm vỡ đâu có gì đáng tiếc”, nghĩ được như thế Lân thấy lòng mình nhẹ nhõm
đi đôi chút, nhưng cái cảm giác hụt hẫng vì bị dối lừa thì không sao nguội đi
được. Anh không biết trách mình khờ khạo hay đổ lỗi cho người ta quá thông minh
và khéo léo đến nỗi “nói thật như đùa mà nói đùa như thật”, khiến cho Lân như
ăn phải “bùa mê thuốc lú”, rồi bị lạc vào mê hồn trận. Đến lúc anh kịp nhận ra
Thi là một gái lừa chuyên nghiệp thì mọi việc dường như đã quá muộn. Lân chỉ
còn biết ngửa cổ than trời làm sao để nối được thang mây mà lên đò hỏi xem tại
sao đời lại cứ thích giễu cợt và dối lừa nhau đến thế. Anh ngập chìm trong đau
khổ và tuyệt vọng không phải vì anh tiếc số tiền bị lừa lên tới con số bạc tỉ,
mà vì cô ta đã lấy cắp mất trái tim và mang đi của anh tình yêu đầu anh vốn cho
là thật.
Có được một người phụ
nữ vừa xinh đẹp vừa giỏi giang như Thi để mắt tới, Lân thấy mình rõ ràng là cóc
đang ăn thịt thiên nga.
Trên thương trường, Lân là người táo bạo, ưa mạo hiểm trong
đầu tư, nhưng trên tình trường lại là người dè dặt, dễ tặc lưỡi buông xuôi. Họ
gặp nhau trong một cuộc hội thảo quốc tế về tình hình phát triển kinh tế trong
khu vực. Cô nói tiếng Anh và tiếng Pháp thông thạo như tiếng mẹ đẻ, nên đến hội
thảo trong vai trò phiên dịch. Giọng nói của Thi trong trẻo, dễ lọt tai người
tiếp xúc, khiến cho cuộc hội thảo tuy chỉ nói đến tiền nhưng người nghe lại
không cảm thấy khô khan, nhàm chán.
Gặp gỡ đã nhiều lần với nhiều người, nhưng chỉ cần bị chê
già và xấu là anh đã thối chí bỏ cuộc. Có người còn ác khẩu mà đùa cợt, chế nhạo
Thi: “Có cặp với anh ta thì nhớ đeo kính râm cho khỏi hại mắt, tránh bị sốc đi
đắm đuối nhìn thẳng vào mắt nhau. Dũng cảm về chung sống với anh ta coi như hủy
diệt đời sau và tự triệt tiêu hạnh phúc của đời mình”.
Anh có thừa tiền để đầu tư dài hạnh cho tình yêu, nhưng thiếu
thời gian và “phụ kiện” đi kèm. Lân không lãng mạn, không kiên nhẫn, không biết
cách đầu tư tình cảm có lẽ cũng bởi cái vẻ bề ngoài không mấy dễ nhìn, nếu như
không muốn nói là xấu trai quá đỗi. Anh thuộc tuýp đàn ông “cao to, đen hôi”,
ngáy to như xẻ gỗ phá rừng, trán cao đến đỉnh đầu. Mới ngoài 30 tuổi mà hái mí
mắt sệ xuống trông không khác người phóng túng “ quá đà” nên yếu thận. Phụ nữ truyền tai nhau đó là dấu hiệu của
thận yếu thì sao có thể “một người khỏe, hai người vui” được, đàn ông tuýp đó
khó giữ được hạnh phúc bền lâu, nên quyết định sống chung là mạo hiểm với tình
yêu mà vốn dĩ nó rất khó chiều.
Sự chân thành vốn dĩ phải thuộc về tình yêu, nhưng nó chỉ
cách dối lừa trong gang tấc khiến người cho và người nhận không dễ gì phát hiện
ra bộ mặt thật của nó. Thì chủ động gần gũi và kết thân với một người đàn ông
chỉ biết có kiếm tiền.
Tình yêu đối với Lân thật là một món quà quá xa xỉ mà anh
không bao giờ dám mơ tới. Anh chỉ mong sao có một người phụ nữ ở bên cạnh mình
cho những cuộc đi về của anh “ có đôi, có cặp”. Nhiều lúc tự mình soi gương,
anh thầm trách bố mẹ mình: “Sao họ nỡ để lại mình trên cõi đời với một gia sản
kếch xù và một thân hình không có điểm
nào nhân nhượng được. Họ đã đi xa, quá xa để không bao giờ phải nghe thấy tiếng
gièm pha, dị nghị của người đời. Ngoài tiền ra, mình đâu còn biết tới cái gì được
gọi là niềm vui và ý nghĩa của cuộc sống”.
Anh chơi thể thao cho tiêu tốn bớt khoảng thời gian nhàn rỗi
và sức lực dư thừa, Lân không muốn mình “hư”theo kiểu “bóc bánh trả tiền” hay
nuôi nấng các em chân dài như bao vị đại gia khác. Chính vì thế khi nhận được sự
quan tâm đặc biệt của Thi, anh không tin nổi cuộc đời mình lại có những khúc ngọt
ngào đến thế.
Cô thường xuyên đến nhà chuẩn bị bữa tối đầm ấm thịnh soạn,
nước tắm thơm và áo quần sạch sẽ rồi ngồi đợi Lân đi chơi tennis về. Trước mắt
anh là một bầu trời chỉ có hoa thơm và nắng ấm. Thi tạo ra một thiên đường giữa
trần gian mà nơi đó chỉ có hai người. Lân thấy mình thực sự trở thành “ông
hoàng” mỗi đêm và mỗi đêm thực sự là một miền đất hứa đầy cám dỗ và mê hoặc mà
anh đang được người đẹp khai phá.
Anh bắt đầu thích mang cô theo mỗi buổi chơi tennis, dự tiệc
chiêu đãi hay tham gia đàm phán chuyện làm ăn trong vai trò thư kí riêng kiêm
phiên dịch mỗi khi gặp đối tác nước ngoài. Anh thấy mình thật đường hoàng trên
thế thắng của người đi “xâm lược” tình cảm. Dường như anh không còn gì bí mật với
Thi nữa. Từ các mánh lới làm ăn trên thương trường đến những khoản lợi nhuận khổng
lồ thu được cô đều nắm trong lòng bàn tay.
Khi tiền không còn và người đẹp cũng “bốc hơi” không vương lại
chút tình thì anh mới bình tĩnh nhìn lại mình. Đã yêu thì còn mấy ai có đủ tỉnh
táo nhìn ra dã tâm của đối phương khi muốn tiếp cận mình, nhất là đối với một
người đang khao khát tình yêu. Cho đến khi anh nghe Thi thủ thỉ:
“Gia đình em đang lâm vào bước đường cùng, bố em bị người ta
lừa sập cầu. Nếu không có 2 tỷ bồi thường thì sẽ phải ngồi tù. Em không nỡ nhìn
bố em lâm nạn và anh cũng không thể thấy chết mà không cứu”.
Đối với Thi ,anh đâu có tiếc thứ gì, dù có mất nửa gia tài
anh cũng chiều lòng người đẹp. Cô nói lời cảm ơn và hứa sẽ “trở về” nhưng rồi
cùng với số tiền ấy, cô một đi không trở lại. Không lâu sau đó Thi xuất hiện
trên mặt báo với cái tít: “Mỹ nhân làm doanh nhân”, bài báo đó hết lời ca ngợi
một mỹ nhân tỉnh lẻ có xuất thân hết sức bần hàn đi lên bằng nghị lực.
Bố mẹ cô là những người nông nhân thực thụ, chất phác hiền
lành, các em cô còn nhỏ dại, cô yêu cái đẹp và thích làm đẹp cho đời..
Thì ra anh đã chẳng biết gì về con người thật của Thi: Cô ấy
bao nhiêu tuổi? Sở thích là gì? Quê quán nơi đâu? Bố mẹ còn hay mất? Anh chị em
nhiều ít thế nào…Lân tự nhủ:
“Thật đáng khâm phục. Không biết ngoài mình ra còn bao nhiêu
người đàn ông khác là nạn nhân lót đường cho cô nhẹ bước thang mây”. Tình yêu vốn
đẹp thế mà sao lại dễ khiến người ta rơi vào cảnh mắt không mở mà tim đẫm lệ..
Yên Chi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét